Giới thiệu một quán ăn ngon ở Long Xuyên

Nếu có dịp đi ngang Tp. Long Xuyên, xin giới thiệu với các bạn một quán ăn ngon, giá cả hợp lý, mình đã ăn ở đây và thực sự hài lòng. Lưu ý: có thể không hoàn toàn hợp khẩu vị của các bạn miền Bắc, vì hơi ngọt theo kiểu miền Nam.

Quán ăn Cây Dừa - đối diện Bến Xe Long Xuyên

Quán ăn Cây Dừa - đối diện Bến Xe Long Xuyên


Quán này nằm đối diện Bến Xe Long Xuyên.
Bến Xe Long Xuyên - đối diện quán ăn Cây Dừa

Bến Xe Long Xuyên - đối diện quán ăn Cây Dừa


Có món canh chua bông điên điển đậm chất Nam Bộ
Canh chua bông điên điển - ăn gần hết mới nhớ chụp hình :)

Canh chua bông điên điển - ăn gần hết mới nhớ chụp hình :)

Trà thảo mộc Dr. Thanh – câu chuyện hay về thương hiệu

“Sáng tạo trở thành triết lý của những doanh nghiệp năng động muốn khẳng định và vươn xa. Sáng tạo không có chỗ dành cho những thương hiệu rụt rè và ngập ngừng, ông chủ của thương hiệu trà thảo mộc “Dr.Thanh” – Tiến sĩ Trần Quí Thanh – Tổng Giám đốc Tập đoàn Tân Hiệp Phát (THP Group) tuyên bố.

Ưng ví các thương hiệu sinh ra, trưởng thành và khẳng định sự hiện diện của mình trên thị trường tựa như quy luật của một đời người và bởi thế, “cuộc đời” một thương hiệu kéo dài bao lâu sẽ tùy thuộc vào “phương cách sống” của chính thương hiệu đó.

Nếu không tạo cho mình sức sống, sáng tạo và đổi mới từng ngày, một thương hiệu đã được khẳng định theo thời gian cũng có thể đứng trước nguy cơ bị “khai tử”. Dường như, đã có một hệ thống lý luận và khái niệm đứng đằng sau một thương hiệu trong trường hợp của “Dr. Thanh”.

Liệu ông chủ “Dr. Thanh” có quá lãng mạn không khi “đóng đinh” quyết tâm của mình bằng câu nói: “Tôi nghĩ, trong vòng một vài năm nữa, không thương hiệu trà thảo mộc nào theo nổi Dr. Thanh, không chỉ trong nước mà trên quốc tế”.

Tên gọi, thương hiệu và “sự bài bản”

- Khi quyết định lựa chọn tên gọi “Dr. Thanh” cho một sản phẩm mới ra lò, ông có dự đoán trước rằng tên gọi ấy sẽ khiến nhiều người tò mò, quan tâm, thậm chí có những cách lý giải rất khác nhau, kể cả hiểu lầm…?
Khát vọng về một thương hiệu Việt đẳng cấp quốc tế luôn tồn tại trong tâm huyết của một bộ phận doanh nhân, trong đó có chúng tôi. Tôi hoàn toàn cảm thấy tự tin khi “Dr. Thanh” hàm ý đặt trong chữ “thanh” (thanh nhiệt, thanh lọc) là bản chất đặc trưng của loại trà thảo mộc mà chúng tôi đưa ra thị trường. Nhiều người đã đặt câu hỏi về việc nó trùng với tên tôi, tôi đã trả lời rằng đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên và trà thảo mộc Dr. Thanh là một thương hiệu độc lập.

Có người nói trùng tên như vậy lỡ có rủi ro thì sao, tôi nghĩ, nếu vậy phải càng chứng minh sự bất tử của nó. Quan trọng là làm gì để “thổi hồn” được vào tên gọi sản phẩm, không để nó chỉ đơn thuần như một logo, một ký hiệu dễ đọc, dễ thuộc, dễ nhớ cho người ta nhận dạng mà phải tìm mọi cách để nâng nó lên thành một thương hiệu hẳn hoi, một thương hiệu thực sự có sức sống, có giá trị. Trên thực tế, có 4 yếu tố để Dr. Thanh được biết và được nhớ: đó là chất lượng, sự khác biệt, hiệu quả marketing và hệ thống tổ chức phân phối.

Chất lượng phải đi cùng với khát vọng sáng tạo và cả khát vọng “chinh phục thế giới”

- Dẫu sao, mới vài tháng mà Dr Thanh đã “găm” được vào trí nhớ người tiêu dùng cũng coi là thành công bước đầu. Phải chăng, THP Group thay vì “đánh bóng tên tuổi” cho mình, đã dồn sức xây dựng thương hiệu cho các nhãn hàng – một lựa chọn khôn ngoan?

Chúng tôi đã làm như vậy lâu nay, với các sản phẩm con đẻ của mình như bia Bến Thành, nước tăng lực Number One, Trà Xanh Không Độ trước đây, và bây giờ là trà thảo mộc Dr. Thanh. THP Group chỉ tiến hành mở rộng thương hiệu thành dòng sản phẩm khi thương hiệu sản phẩm thành công.

Đây là một chiến lược thực sự, dựa trên khả năng sáng tạo, nhằm phát huy sức mạnh của thương hiệu sản phẩm, khai thác tối đa tiềm năng của chính thương hiệu đó trên thị trường. Chúng tôi đã tính toán chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức, sự “chào đời” của trà thảo mộc Dr. Thanh nếu chậm trễ dù chỉ một ngày cũng không thể nào gặt hái được kết quả tốt như ngày hôm nay!

Nhưng liệu hàng loạt khái niệm mà ông đề cập đến trong các phát biểu của mình như: Chiến lược sáng tạo, chiến lược truyền thông, dấu ấn thương hiệu, thương hiệu khác biệt, phủ sóng thương hiệu, sản phẩm tiên phong, phân khúc thị trường, tăng trưởng đột phá…dễ khiến người nghe bị “choáng ngợp”? Rồi việc các đại lý muốn mua trà thảo mộc Dr. Thanh”, phải đăng ký trước 3 tháng phải chăng đó là một “chiêu” độc đáo nhưng có thể ví như con dao hai lưỡi?
(Cười) Nếu có chuyện đó thì là vào thời điểm chúng tôi chưa đủ hàng để giao cho các đại lý mà thôi.

Vả lại chúng tôi không muốn có ai “ôm” hàng của mình, nên đã chia hàng ra. Lúc đó Ban giám đốc chúng tôi chủ trương phải nhanh chóng thỏa mãn nhu cầu khách hàng. Không ai muốn “hành” khách hàng, mà vấn đề là phải tạo điều kiện tốt nhất cho khách hàng, coi họ là người quyết định sự sinh tồn của ta.

Tôi tin người tiêu dùng sẽ không bị choáng ngợp bởi những khái niệm liên quan đến trà thảo mộc Dr. Thanh, mà họ sẽ cảm nhận được những gửi gắm của chúng tôi vào một sản phẩm thức uống có lợi cho sức khỏe !
“Lý do để tin và lý do để mua”

- Từ bia Bến Thành, nước tăng lực Number One, Trà Xanh Không Độ đến trà thảo mộc Dr. Thanh, ông chủ của những thương hiệu trên đã “tìm cho mình một con đường đặc biệt” ra sao?
Nếu Number One là một sản phẩm nước tăng lực hiện đại, Trà Xanh Không Độ gắn với một sản phẩm truyền thống thì trà thảo mộc Dr. Thanh đặt mục tiêu: chinh phục người tiêu dùng ở vị trí một thức uống giải khát duy nhất có khả năng giải nhiệt và thanh lọc cơ thể.

Chúng tôi đánh giá thị trường trà thảo mộc hiện đầy tiềm năng nên đã tìm cách “phủ sóng” hình ảnh của trà thảo mộc Dr. Thanh nhằm kích hoạt và nhận biết sản phẩm một cách rộng rãi trong cộng đồng.

Không chỉ tập trung cho sự hiện diện hình ảnh sản phẩm và thương hiệu gây hiệu ứng mạnh, mà còn phải chú ý tới sự thử nghiệm nhiều hơn cho khách hàng, đem tới cho khách hàng những trải nghiệm, những ấn tượng thú vị và ý nghĩa.

Nhân đây, tôi muốn nhấn mạnh một điều: Với trà thảo mộc Dr. Thanh, truyền thông đã đóng một vai trò đặc biệt trong việc kích thích quá trình đưa sản phẩm đến tay người tiêu dùng. Nhờ mạnh dạn đầu tư vào kênh này, trà thảo mộc Dr. Thanh đã làm dấy lên sự tò mò, sự quan tâm, thú vị của dư luận, góp phần làm nên thành công của một thương hiệu ngay từ ngày đầu ra mắt.

- Truyền thông đã như lá bài quan trọng bậc nhất, một “bà đỡ” mát tay của trà thảo mộc Dr. Thanh từ khi sản phẩm này tung ra thị trường tới khi nó đã trở thành một thương hiệu. Xuất phát từ đâu mà ông đã coi trọng truyền thông đến vậy ?

Thực tế kinh doanh đã củng cố nhận thức của chúng tôi về vấn đề truyền thông quảng cáo. Mức độ gia tăng chi phí của THP Group từ một vài năm trước đã rất đáng kể. Năm rồi, THP Group nằm trong số 5 công ty quảng cáo mạnh nhất tại Việt Nam. Năm 2009 chúng tôi sẽ còn tiếp tục tăng thêm nữa chi phí cho quảng cáo.

Nhìn lại, chúng tôi đã có một kế hoạch quảng cáo tuyệt vời và một chiến dịch truyền thông. Điều đó giải thích vì sao đến nay, ngay cả trẻ em cũng biết đến ý tưởng của trà thảo mộc Dr. Thanh và tìm mua chúng tại các tiệm hàng.

Thực tế, doanh nghiệp sẽ phải đối mặt với thất bại nặng nề nếu hoạt động truyền thông không đem lại kết quả, do chi phí cho một chiến dịch marketing không hề nhỏ, được ví như cuộc chơi của một người dám đặt cược cao, một thử thách mạo hiểm.

- Ông đã từng đề cập đến “lý do để tin” và “lý do để mua” khi nói về trà thảo mộc Dr. Thanh. Ông có thể nói rõ hơn những gì chưa nói đằng sau một thương hiệu?

Chúng tôi phục vụ cộng đồng bằng các sản phẩm chất lượng cao cấp của mình, nên chúng tôi phải xây dựng được “lý do để tin” và “lý do để mua” cho khách hàng. Đó chính là những lợi ích mà trà thảo mộc Dr. Thanh đem lại cho người sử dụng nó.

Con người chúng ta cũng như mọi sự vật sống khác, chúng ta có tây y, mọi vật khác có tây y đâu, chỉ có đông y, mà vẫn tồn tại đời này qua đời khác. Trà thảo mộc của chúng tôi với chiết xuất từ 9 loại thảo mộc quý, đa số có thể trồng được ở Việt Nam. Tôi thấy rằng ở ta thiên nhiên rất ưu đãi, việc phải tạm thời nhập một số thảo dược là do trong nước trước nay chưa có nhu cầu. Hiện nay, trà thảo mộc Dr. Thanh bán chạy, tăng gấp 3 lần so với dự trù, từ 15 ngàn thùng mỗi ngày (24 chai/ thùng) lên 50 ngàn thùng/ngày, do đó nhu cầu về nguyên liệu rất lớn.

Chúng tôi đã triển khai kế hoạch tăng sản lượng và khuyến khích tăng tỷ lệ nội địa hóa nguồn nguyên liệu, dự kiến sẽ tăng giá thu mua nguyên liệu để kích thích bà con mở rộng quy mô trồng (hiện đã có 6/9 loại dược liệu đáp ứng tại chỗ, 3 loại còn phải nhập từ Trung Quốc, Hàn Quốc).

- Đánh giá của ông về thị trường nước giải khát hiện nay? Ông đã bao giờ gặp thất bại để lấy đó làm bài học quý khi bước tiếp trên thị trường, phải đứng vững trong cạnh tranh mới có thể tồn tại và phát triển?

Ở vị thế của người đi sau, còn yếu về nguồn lực và kinh nghiệm, chúng tôi xác định mình luôn có những đối thủ nặng ký trong cùng ngành. Thị trường nước giải khát nội hiện nay đang rất sôi động và không ai có thể phủ nhận được sự hiện diện của “những gã khổng lồ”. Chúng tôi đã từng tung ra một sản phẩm rất thú vị, độc đáo, đó là bia tươi nhãn hiệu Laser một loại bia tươi mắc tiền, ngon, đảm bảo tiêu chuẩn an toàn thực phẩm, song khi ra thị trường đã cam chịu thất bại, phải dừng sản xuất, vì kênh phân phối đã bị phong tỏa.

Đây là một kinh nghiệm xương máu của THP Group. Mục tiêu của THP Group vì thế đã được xác định: sớm muộn cũng phải trở thành một “người khổng lồ” với việc xây dựng thương hiệu đạt chuẩn “tập trung và khác biệt”! Không tập trung sẽ không đủ nguồn lực và không thể làm nên sự khác biệt!

- WTO có ý nghĩa như thế nào với chiến lược đường dài của trà thảo mộc Dr. Thanh?

Chúng tôi đã chuẩn bị cho việc trà thảo mộc Dr. Thanh đi xa hơn nữa, có thể dẫn chứng bằng ngay tên gọi “Dr. Thanh” với tên gọi này, dễ hội nhập rất nhiều so với việc lấy tên tôi là “Quí Thanh” đặt cho sản phẩm trà thảo mộc này.

Hơn nữa, luật lệ của WTO trở thành môi trường khắt khe, sàng lọc các thương hiệu non yếu trên thị trường. Tin rằng THP Group với sức sáng tạo mạnh mẽ, với những giá trị vượt trội của mình, vẫn có thể tự tin bước vào sân chơi toàn cầu bằng một thương hiệu sáng tạo, có nghĩa là không dừng lại và thỏa mãn với những gì đã có !

- Cơ ngơi của THP Group hiện có nói lên được sức vóc của chính nó không, thưa ông?

Hiện THP Group có khoảng 3.000 nhân viên, trong đó có chừng 1.000 cử nhân đại học, thạc sĩ và tiến sĩ trên 10 người. Chúng tôi sử dụng nhiều chuyên gia nước ngoài đến từ Mỹ, châu Âu, Úc, Singapore, Philippine, Thái Lan, Malaysia, Ấn Độ, Trung Quốc…

Chúng tôi lập nghiệp từ sản phẩm bia năm 1990, sau 10 năm thì chuyển sang lĩnh vực nước giải khát, và trong tương lai sẽ còn tung ra nhiều sản phẩm có lợi cho sức khỏe khác. Chúng tôi quan niệm: không cung cấp cho thị trường những sản phẩm mình có, chỉ cung cấp những sản phẩm thị trường cần. Không bắt chước ai.
- Cảm ơn ông!

EcoNomy.com.vn:(Nguồn-DDDN)

Đường đến Xẻo Quýt

Bạn đã bao giờ đến Xẻo Quýt chưa? Bạn có thể đi về trong ngày từ Tp.HCM. Đường đi như sau: từ TP.HCM đi theo Quốc lộ 1A qua Trung Lương (vòng xoay Mỹ Tho) (khoảng 70km) rồi đi tiếp QL1A (bên phải) khoảng 50km nữa, cách cầu Mỹ Thuận khoảng 5-7km (chưa đến cầu), bạn sẽ thấy ngã ba An Thới Trung, có bảng chỉ dẫn cụ thể, bạn rẽ phải vào QL30 (đường đến Cao Lãnh). Từ ngã rẽ này bạn đi theo QL30 khoảng 7km sẽ thấy ngã ba ngay bên hông trường học, chỉ đường cho bạn rẽ phải vào Xẻo Quýt, bạn rẽ phải và đi thêm vài km sẽ đến Xẻo Quýt.

Đây là ngã ba, ngay cạnh trường học, có bảng chỉ đường - rẽ phải đi thêm vài km là đến Xẻo Quýt

Đây là ngã ba, ngay cạnh trường học, có bảng chỉ đường - rẽ phải đi thêm vài km là đến Xẻo Quýt


Mùa thu hoạch lúa, bà con nông dân trải lúa ra phơi trên đường, nhiều khi chiếm hết con đường xe chạy.

Mùa thu hoạch lúa, bà con nông dân trải lúa ra phơi trên đường, nhiều khi chiếm hết con đường xe chạy.


Đến Xẻo Quýt không có gì để chơi :) , nhưng bạn có thể đi dã ngoại 1 ngày, hiện Xẻo Quýt chưa có chỗ nghỉ qua đêm, trừ khi bạn có mang theo lều và cắm trại qua đêm. Đến Xẻo Quýt bạn có thể tìm hiểu về chiến khu xưa, hòa mình cùng thiên nhiên, “đổi gió” – tránh xa chốn phồn hoa đô thị, ngồi xuồng ba lá đi trong các con kênh rạch nhỏ, rừng tràm, chim chóc…
Sơ đồ Xẻo Quýt

Sơ đồ Xẻo Quýt


Những cây cầu gỗ thế này đầy rẫy ở miền Tây - khi chạy xe qua sẽ nghe 1 dàn âm thanh :)

Những cây cầu gỗ thế này đầy rẫy ở miền Tây - khi chạy xe qua sẽ nghe 1 dàn âm thanh :)


Nếu bạn có 02 ngày cuối tuần thì nên đến Xẻo Quýt rồi về Tp. Cao Lãnh (đi theo QL30, từ phía ngã ba rẽ vào Xẻo Quýt đến Cao Lãnh khoảng gần 25km, chạy thêm 1 giờ thôi), buổi tối tại chợ Tp. Cao Lãnh có chợ đêm bán đủ loại thức ăn dân dã miền Tây, có cả các miền khác như bún bò… Đảm bảo bạn thích chợ đêm này.

10 câu nói bất hủ của Bill Gates

Trước khi về hưu vào đầu tháng 7 năm 2008, Bill Gates – ông chủ của tập đoàn máy tính lớn nhất thế giới Microsoft – đã đưa ra 10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp.

1. Thế giới vốn không công bằng. Bạn biết điều này chứ? Dù bạn có nhận thấy sự bất công trong xã hội hay không thì cũng đừng hy vọng làm thay đổi được nó. Việc cần làm là hãy thích nghi với nó.
(Sở dĩ như vậy là một mình bạn sẽ không thể nào làm thay đổi được sự bất công trong xã hội)

2. Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được những thành tựu thì bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình lên.
(Lòng tự trọng quá cao sẽ tỷ lệ thuận với sự bất lợi trong công việc của bạn)

3. Thường thì bạn sẽ không thể trở thành CEO nếu chỉ mới tốt nghiệp trung học. Nhưng khi bạn đã trở thành một CEO thì không còn ai để ý là bạn mới chỉ có tốt nghiệp trung học nữa.
(Lúc này người ta sẽ đánh giá và quan tâm nhiều đến năng lực hơn là bằng cấp của bạn)

4. Khi bạn gặp khó khăn hay bế tắc trong công việc thì đừng có oán trách số phận. Điều bạn học được khi gặp trắc trở chính là kinh nghiệm và bài học để lần sau không bao giờ mắc phải nữa.
(Điều cần làm lúc này là trấn tĩnh và bắt tay làm lại từ đầu)

5. Nên hiểu một điều rằng: Trước khi có bạn, bố mẹ bạn không phải là những người “chán ngắt, vô vị” như bạn của ngày hôm nay đã nghĩ. Đây chính là cái giá rất lớn mà bố mẹ đã phải trả cho sự trưởng thành của bạn.
(Bạn phải có nghĩa vụ đền đáp công ơn với những người đã dành cả cuộc đời mình cho sự sống và trưởng thành của bạn)

6. Khi đi học, bạn đứng thứ mấy trong lớp cũng không phải là vấn đề quan trọng. Nhưng khi đã bước chân ra xã hội thì mọi việc lại không đơn giản như vậy. Dù đi đâu hay làm công việc gì bạn cũng nên tạo đẳng cấp cho mình.
(Luôn tự nhủ rằng bạn sẽ luôn là người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có động lực và tinh thần nhiều hơn cho sự nghiệp của bản thân)

7. Khi đi học, bạn luôn mong chờ đến ngày nghỉ lễ, Tết. Khi đi làm thì hoàn toàn không giống vậy, dường như là bạn sẽ không được nghỉ ngơi. Công việc sẽ cuốn bạn đi bất cứ lúc nào kể cả ngày nghỉ.
(Nếu là một nhân viên luôn mong chờ ngày nghỉ lễ thì bạn sẽ bị lạc hậu hơn so với những nhân viên khác. Sự lạc hậu này còn luôn đồng hành với sự đào thải và thất nghiệp).

8. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng nên đi làm sau khi tốt nghiệp. Đơn giản nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.
(Nên nhận thức được rằng: Công ty sẽ luôn yêu cầu cao hơn rất nhiều so với trường học. Vì ở trường học, dù bạn có học được hay không thì chỉ ảnh hưởng đến cá nhân bạn. Còn ở công ty bạn có làm được việc hay không thì lại ảnh hưởng đến rất nhiều người)

9. Mọi người đều thích xem phim truyền hình, nhưng bạn không nên xem nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn. Vì công việc ở công ty mới phản ánh cuộc sống thực của bạn.
(Bạn không nên xem nhiều vì tư tưởng của bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi những bộ phim truyền hình đó. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định)

10. Không bao giờ phê bình người khác sau lưng của họ, đặc biệt đừng bao giờ phê phán sếp là người không có năng lực, điều này là không đúng.
(Nếu bạn có thắc mắc gì trong công việc thì nên nói ý kiến của mình trước mặt mọi người. Còn nếu như bạn luôn giữ thái độ và hành động phản kháng sau lưng người khác thì chỉ có bất lợi cho bạn mà thôi).

Theo VNN

Hủ tiếu Mỹ Tho (tt)

Đây là quán hủ tiếu Mỹ Tho bình dân, ngon, mình hay ghé ăn mỗi lần đến Mỹ Tho

Đây là quán hủ tiếu Mỹ Tho bình dân, ngon, mình hay ghé ăn mỗi lần đến Mỹ Tho


Một quán hủ tiếu Mỹ Tho

Một quán hủ tiếu Mỹ Tho


Quán này ở trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, đối diện bến đò du lịch của Mỹ Tho. Bạn nên ghé ăn mỗi khi có dịp đến Mỹ Tho nhé. Bình dân, ngon, rẻ!

Hủ tiếu Mỹ Tho – đặc sản Mỹ Tho

Tô hủ tiếu Mỹ Tho - ăn tại Mỹ Tho

Tô hủ tiếu Mỹ Tho - ăn tại Mỹ Tho


Nói đến hương vị ở miền Bắc, điển hình như Phở, người ta không thể nào quên ngòi bút của Nguyễn Tuân, Vũ Bằng từ vài thập niên trước…, còn Mì Quảng là món mì của đất Quảng Nam, Cao Lầu là món quà quen thuộc của phố cổ Hội An. Riêng Hủ Tíu Mỹ Tho thương hiệu đặc sản của đất Tiền Giang – thì luôn được xem là món ăn ngon, no bụng thay cơm và bây giờ có thể nói nó là một trong những món phổ biến, chu du khắp mọi nơi trên đất nước ta và ra cả nước ngoài! Cũng như bún bò, phở hay các loại hủ tíu khác, hủ tíu Mỹ Tho gồm ba thành phần chính: sợi bánh bằng bột gạo, thịt và nước lèo. Sức hấp dẫn của hủ tíu Mỹ Tho tùy thuộc vào tất cả các thành phần đó. Không thể nào có được một tô hủ tíu ngon lành khi sợi bánh và thịt thì tuyệt hảo mà nước lèo lại nhạt thếch, hay nước lèo thì thanh dịu đậm đà, thịt mềm ngọt thơm mà sợi bánh lại mủn nát, gãy vụn rời rạc. Để có một tô hủ tíu Mỹ Tho ngon lành cần phải hội đủ các điều kiện:
Trước hết là sợi bánh. Ngày xưa, bánh hủ tíu Mỹ Tho chính hiệu con nai vàng phải được làm từ gạo thơm Gò Cát, trồng tại xã Mỹ Phong. Gạo Gò Cát còn là nguyên liệu làm bún, bánh tráng, bánh nghệ nổi tiếng trong vùng hơn nửa thế kỷ nay. Hủ tíu ngon thường là bánh khô. Khi nấu, chúng được nhúng sơ qua nước sôi cho mềm và tươm thêm ít mỡ hành phi. Khi đó, sợi bánh hơi dai, hương vị thơm béo, khi nhai sẽ tạo thêm hứng thú thưởng thức thực phẩm.
Kế đến là nước lèo (nước dùng). Hủ tíu, phở và hầu hết họ nhà bún… đều là các món canh độc lập. Nghĩa là ăn riêng, ăn một mình, không phải đóng vai tùy tùng của cơm như canh chua, canh rau. Hủ tíu ngon hay không tùy thuộc việc pha chế nước lèo. Thùng nước lèo chứng tỏ tài nghệ của người thợ nấu hay đầu bếp. Tuyệt kỹ pha chế nước lèo của các lớp đầu bếp trứ danh ngày xưa đã định giành cho hủ tíu Mỹ Tho một trong những vị trí hàng đầu bên cạnh các món quà trứ danh khác. Người ta không thể quên những người mở đường khai sinh cùng lớp kế thừa đã dương danh cho hủ tíu đất Mỹ Tho như Phánh Ký, Nam Sơn, Tuyền Ký, và nay đã lan khắp hang cùng ngỏ hẽm, thậm chí vào cả các nhà hàng lớn với những biến tấuuuu riêng tùy theo bí quyết người nấu.v.v…
Mới đầu, hủ tíu Mỹ Tho chỉ có các phụ gia là thịt và lòng heo thêm con tôm bổ dọc bày trên mặt. Ðơn sơ mà ngon mắt. Cùng với thời gian, thích nghi theo hoàn cảnh, môi trường, các phụ gia có phần thay đổi. Người ta thêm thịt cua, sườn nhừ, trứng cút…, còn lòng, gan và thịt có phần giảm nhẹ. Thêm bớt này nhằm đáp ứng nhu cầu tạo khẩu vị mới lưu luyến cho người ăn. Hủ tíu Mỹ Tho nêm nếm bằng nước tương và lúc đầu không ăn thêm rau chỉ có giá mà phải là giá sống. Sau này mới có đôi chút đổi thay. Lúc này, sợi bánh tíu vẫn là khô, trụng nước sôi cho mềm, ăn hơi dai. Nước lèo vẫn có mùi vị đặm đà khô mực nướng. Giá sống cùng tần ô (cải cúc) là rau. Gia vị là ớt thái miếng và chanh. Các đặc điểm ấy nếu không còn, hẳn là nó biến thành món ăn khác mất rồi!. Chỉ khác đôi chút về cách ăn: khách có thể ăn chan nước lèo gọi là tíu nước hay ăn khô trộn với sốt, kèm theo chén nước súp để riêng, gọi là tíu khô. Hủ tíu Mỹ Tho sau này di dời lên thành phố Hồ Chí Minh có đôi chút biến tướng: có thêm thịt cua biển với chiếc càng cua điểm hồng ú nần cùng đôi trứng cút trắng ngọc. Nước sốt màu nâu ửng đỏ rưới đều lên tô hủ tíu. Những sợi bánh trước đây trong như ngọc nghi ngút khói, giờ hơi ngả sang nâu nhạt óng ánh hồng tươi như được phủ lớp sơn mài màu cánh kiến. Lòng, gan, sườn nhừ, thịt heo, tôm, cua, trứng cút, giá sống, tần ô cùng hơi nóng của bánh, của nước xốt xông hương, hòa trộn lại, tạo thành mùi thơm tổng hợp riêng của hủ tíu Mỹ Tho. Cái ngọt nhẹ của giá sống khiến vị đặm đà của thịt, của sườn nhừ thanh hơn. Hương ngái của tần ô làm nhẹ đi mùi tanh của của tôm cua và tăng thêm vị ngọt.
Bất kể ngày hay đêm, sáng trưa chiều, lúc nào ăn hủ-tíu-Mỹ-Tho cũng đều thấy ngon. Thế nhưng vào những dịp thời tiết mát mẻ mùa Xuân, hay trời hơi se lạnh thời điểm lập đông chắc là ăn ngon hơn, ăn xong có thêm ly trà nóng thì… Bạn cứ thử xem nào!.

Cơm gà miền Trung

Dọc theo những cung đường miền Trung, du khách dễ dàng nhận ra một đặc điểm của xứ Quảng: những quán cơm gà hiện diện khắp nơi.
Bên cạnh cao lầu, mì Quảng, cơm gà Quảng Nam (với hai địa danh nổi tiếng là Tam Kỳ và Hội An) cũng đã trở thành một trong những đặc sản miền Trung được thực khách cả ta lẫn Tây ưa thích.
Cơm gà đơn giản là cơm nấu ăn với gà luộc nhưng cái đặc sắc là những yếu tố trong món ăn bình dị này như cơm, gà, nước chấm, đồ chua ăn kèm đều mang hương vị, phong cách ẩm thực rất riêng của miền Trung.
Vậy thế nào là nét riêng trong phong cách chế biến món gà luộc ở ba miền ? Trong sách “Đất phương Nam”, tác giả Bửu Ngôn từng bình luận về sự khác biệt ấy như sau: “Miền Bắc, món nào phải ra món đó. Gà luộc là gà luộc, phải để nguyên miếng, đủ màu, mùi, vị gà luộc. Gia vị ngoài muối tiêu, chỉ là tí lá chanh, xắt nhỏ như cây tăm, hỗ trợ cho mùi gà. Miền Trung thích “làm khéo”. Ăn gà nguyên miếng là không thanh nhã. Gà luộc thành gà xé bóp. Cô gái Huế khéo léo dùng tay vừa xé gà ra từng miếng nhỏ, vừa bóp chung với tiêu muối, rau răm cho thật thấm. Dọn lên là một dĩa nhỏ, vừa ăn, có mùi vị rất riêng. Miền Nam thích trên bàn có dĩa thật to, nhiều rau, đủ vị mặn ngọt chua cay ; món gỏi gà phải có thật nhiều bắp chuối, bắp cải, dưa chua, đậu phộng, nước mắm đủ muối, tiêu, đường, ớt, chanh, tỏi…”.
Cái đặc biệt của món cơm gà xứ Quảng bắt nguồn từ nét riêng của cách chế biến thịt gà theo “gu” miền Trung, nghĩa là gà xé nhỏ, bóp thấm với hành tây, rau răm và gia vị. Cái khéo của người làm là khiến miếng thịt mang thơm thơm, cay cay nhưng vẫn không bở thịt và mất mùi gà.
Nước dùng gà được dùng để nấu cơm nên hạt cơm không trắng mà ánh một sắc vàng nhẹ, căng tròn, ngọt lịm vị gà. Với phong cách nhỏ nhẹ của người miền Trung, món cơm gà được bày trong chiếc đĩa nhỏ chỉ đủ làm lưng bụng thực khách. Đĩa cơm thường trang trí thêm ít lá bạc hà, đu đủ muối chua, ăn kèm với loại tương ớt sền sệt, cay xé lưỡi theo khẩu vị củn người địa phương. Món ăn là tổng hòa của nhiều hương vị: vị mặn pha ngọt thanh của cơm và gà, vị chua của đu đủ muối, vị cay của lá răm, bạc hà và ớt. Thế là đủ để thực khách phương xa hài lòng, để người dân xứ Quảng xa quê phải nhớ đến nao lòng mỗi khi gợi nhắc.
Đến miền Trung, du khách thường tìm thưởng thức món cơm gà xé ở Hội An, bởi không nơi nào ở miền Trung còn giữ đúng phong cách “cơm gà xé” như ở đây. Một địa chỉ quen thuộc là quán cơm gà Bà Buội trên đường Phan Chu Trinh, một quán ăn đơn sơ, bề ngoài có vẻ tuềnh toàng nhưng có thâm niên với món cơm gà hơn 80 năm, luôn đông khách Tây lẫn Việt. Người ăn đến đây để thưởng thức món cơm gà “chính gốc”, với đầy đủ gà xé, hành tây, lá bạc hà, dưa chua đu đủ. Nhiều nơi khác ở miền Trung như thị xã Tam Kỳ, món cơm gà đã đổi thay ít nhiều.
Một cách khác, thịt gà không xé sợi mà chặt thành từng miếng vừa phải, vàng ươm. Và, theo đúng điệu “con gà cục tác lá chanh”, món ăn được trình bày kèm lá chanh xắt nhuyễn. Cách này gần giống “gu” miền Bắc, nhưng không vì thế mà đĩa cơm gà mất “chất” Trung với những hạt cơm vàng ánh nấu từ nước dùng gà, với hương vị riêng của đĩa đu đủ muối chua…
Thành danh với cách chế biến trên là quán cơm gà Bà Luận, trên đường Phan Chu Trinh (Tam Kỳ), một quán lâu đời và nổi tiếng, điểm dừng chân không thể thiếu trong mỗi chuyến hành trình của du khách và cánh tài xế Bắc Nam khi tạt ngang Tam Kỳ. Không ít người dân Quảng Nam còn mạnh miệng tuyên bố: “Đến đất Quảng mà chưa ghé ăn cơm gà Bà Buội, Bà Luận là xem như… chưa ghé Quảng Nam”. Cách nói có phần cường điệu ấy có lẽ xuất phát từ lòng tự hào khi đề cập đến cơm gà – một thứ hương vị quê nhà bình dị, khó quên của người miền Trung.
Cơm gà miền Trung được nhận xét trong sách Lonely Planet: “Một món ăn đậm đà hương vị, một điều gì đó khiến những người yêu thích món gà phải ghé thử một lần…”.

Cơm gà miền Trung - nhìn đã thèm rồi

Cơm gà miền Trung - nhìn đã thèm rồi

Cao lầu Hội An

Cao lầu - món ăn hơi giông giống mì quảng nhưng có nhiều cái khác mì Quảng

Cao lầu - món ăn hơi giông giống mì quảng nhưng có nhiều cái khác mì Quảng

Mỗi lần đến Hội An, tôi có cái thú đi ăn những món ngon của phố Hội: khi thì bánh vạc trong nhà Moon cổ kính trên đường Trần Quang Diệu, món ăn được du khách đặt cho một cái tên rất đẹp là bánh bông hồng trắng, khi thì món cơm gà trong một hẻm nhỏ.

Nhưng, món ăn tôi thích và nhớ nhất là cao lầu, một món đặc sản mà bạn có thể tìm thấy ở bất cứ nhà hàng nào trong phố Hội.

Người ta thường bảo, món ăn sẽ ngon hơn khi nó được phục vụ trong một không gian phù hợp. Ăn cao lầu trong một ngôi nhà cổ mới cảm được hết cái ngon, cái hương vị xa xưa và tinh thần của món ăn này.

Món cao lầu mang hương vị riêng nhờ kết hợp cái vị bùi bùi của sợi mì thấm nước thịt heo xíu, vị béo ngọt của thịt heo thấm gia vị, ăn kèm những miếng da heo chiên giòn và các loại rau.

Khác với các món ăn được chế biến từ gạo như bún, hủ tiếu hay mì Quảng, sợi cao lầu được chế biến rất công phu. Người ta ngâm gạo với nước tro lọc kỹ, sau đó xay thành bột. Dùng vải nhào bột nhiều lần để bột khô, dẻo. Cán bột thành miếng vừa cỡ, sau đó xắt thành sợi, đem hấp nhiều lần và phơi khô để làm sợi mì cao lầu.

Theo kinh nghiệm dân gian, muốn có món cao lầu thật ngon, phải dùng loại tro nấu từ củi ở Cù lao Chàm ngâm gạo thì mới tạo được độ giòn, dẻo, khô đặc trưng của sợi cao lầu. Nước xay gạo thì phải là nước giếng Bá Lễ, một giếng Chàm nằm trong ngõ 35 đường Phan Chu Trinh ở Hội An, nổi tiếng về độ ngọt, không phèn, nước mát lạnh. Sợi cao lầu không được mềm mà phải giòn, khi nhai có cảm giác sần sật. Thịt heo xíu là của giống heo cỏ, thịt săn, mỏng da, nhiều nạc nên nước thịt xíu vừa có vị ngọt thơm của thịt, vừa có hương vị riêng với các gia vị như đường, xì dầu, mắm, bột thơm… Còn rau sống dùng cho cao lầu thì phải là loại rau thân nhỏ, vị đậm, thơm.

Quanh món ăn cao lầu, có rất nhiều câu chuyện. Cái tên cao lầu bắt nguồn từ chữ “lâu”, có nghĩa là nhà gác đẹp đẽ như trong từ “lâu đài” . Ngày xưa, vào các dịp đặc biệt, những người giàu có thường đến ăn trên các lầu gác của những nhà hàng sang trọng. Đi ăn những món ngon, đặc sản, người ta gọi là đi ăn cao lầu, theo kiểu gọi của người Trung Quốc.

Cao lầu Hội An có gì đặc biệt để được tán tụng ? Có người giải thích, đây là món ăn quý ở Hội An vì trong cao lầu có thịt heolà một nguyên liệu quý và hiếm thời xưa (thức ăn đạm động vật của người Hội An xưa chủ yếu là tôm, cá và các loại hải sản khác). Vào thế kỷ 16 và 17, các thương gia Nhật đến sinh sống và buôn bán ở Hội An, cao lầu gần như là món ăn chỉ dành riêng cho họ – những người giàu có và kỹ tính, có mức sống cao hơn hẳn những người Việt ở địa phương.

Vào năm 1990, tại mộ cuộc hội thảo quốc tế diễn ra ở Hội An, các đại biểu Nhật khi đi ăn cao lầu đều khẳng định đó là món Nhật, một món mì ở vùng Ice. Cũng theo họ, món cao lầu Hội An ngon hơn nhiều so với món mì Ice ở Nhật vì sợi cao lầu vẫn được nhồi, ủ, cán sấy bằng tay và sử dụng thịt heo tươi chứ không phải như sợi mì ở Nhật được sản xuất hàng loạt trong nhà máy và thịt đông lạnh. Đó là chưa kể đến gia vị, rau và tài nghệ của người đầu bếp.

Mấy trăm năm trôi qua, những khu phố Nhật ở Hội An đã không còn nữa nhưng món cao lầu vẫn hiện hữu và trở thành một nét đặc trưng của văn hóa ẩm thực của nơi này. Có dịp đến phố cổ, bạn sẽ dễ dàng tìm thấy món ăn này, từ những gánh hàng rong cho đến các nhà hàng sang trọng.