HÀNH TRÌNH 8 NGÀY ĐÊM VIẾNG TỨ ĐỘNG TÂM Ở ẤN ĐỘ VÀ NEPAL: đi xe đêm đến Kathmandu, và ngày duy nhất ở Kathmandu

Đêm thứ 7: thứ năm, 01/01/2015. Ăn xong, còn sớm khoảng 01 giờ hơn. Chúng tôi vào văn phòng tour, tám với anh chàng này. Anh chàng cũng dễ thương, kể cho tôi nghe chuyện tình của anh ấy. Có vẻ anh ấy rất thương vợ. Nói chuyện một hồi thành bạn, anh ta kể là nhiều khách hàng của anh ta quý anh ta, lần sau quay lại tặng quà cho anh ta, tặng cái maccara, nói là “cái này anh có thể không biết, nhưng vợ anh biết rất rõ”. Tôi cũng nói lần sau nếu có duyên gặp lại tôi sẽ tặng quà anh. Sau đó tôi chạy ra lấy 1 bịch M&M socola nhỏ và 1 trái quýt vào tặng anh ta. Anh ta cầm bịch socola và nói “cái này cho vợ tôi”, tôi hỏi trái quýt thì sao, anh ta bảo chia đôi🙂

Tám riết rồi cũng đến giờ đi. Anh chàng dẫn chúng tôi đi qua vài căn nhà là đến trạm xe bus đêm đi Kathmandu. Dẫn chúng tôi lên bus, 2 ghế hàng thứ 2 từ cửa. Ghế ngả được chút xíu, cũng hơi chật. Tôi không nghĩ mình có thể chịu đựng được ghế ngồi như thế trong 9 giờ hành trình. Nhưng rồi cũng OK.

Xe lăn bánh. Suốt hành trình, xe dừng vài lần cho mọi người giải quyết tâm sự. Trên xe cũng có vài người phụ nữ. Lần dừng xe đầu tiên, thấy một số người lục tục xuống, tôi cũng tò mò bước ra cửa dòm, đen ngòm phía ngoài, nhìn kỹ thì thấy mấy ông đứng “chào cờ”, hiểu rồi, rụt đầu vô, trở về chỗ ngồi. Lần dừng thứ 2 là một trạm dừng chân, tôi cũng xuống đi toilet. Rồi ngủ gà ngủ gật đến sáng.

Ngày thứ 7: thứ sáu, 02/01/2015. 7 giờ sáng xe bus đến Kathmandu, khách xuống lai rai, băng trên trống, tôi nhảy lên băng trên để trống chỗ cho bạn đồng hành… ngủ. Tôi dùng tiếng Nepali hỏi anh chàng lơ xe là giá vé bus này bao nhiêu tiền, anh ta cho biết là 540 Rs, và anh ta hỏi tôi xuống trạm nào, tôi nói trạm cuối. Rồi cũng đến trạm cuối, bắt taxi đến khách sạn ở khu tây balo là Thamel. KS giá rẻ, trong hẻm hóc, cũng khó tìm. Tôi đặt KS này qua www.booking.com, chưa trả tiền, là phòng không có toilet bên trong, giá $7. Nhưng tôi đổi ý đề nghị nâng cấp phòng lên thành phòng có toilet bên trong, giá là $12, không bao gồm ăn sáng.

Lên phòng, sau khi giải quyết nhu cầu tâm sự là trải túi ngủ ra và chui vào ngủ trước đã. Cỡ 7-8 giờ sáng thì nhà nhà còn đóng cửa, chưa ai mở cửa buôn bán gì. Ngủ đến 10 giờ, dậy, thu dọn chuẩn bị lên đường. Còn 01 gói mì gói, thấy bạn đồng hành của tôi “tã” quá, tôi xách tô (tô nhựa dùng rồi bỏ) và gói mì đi xuống lầu gặp anh chàng nhân viên, xin nước nóng. Anh ta nói để anh ta đi nấu. Tôi hỏi có tính phí không, anh ta nói không. Thế là tôi theo anh ta lên tầng, vào bếp, anh ta bật bếp nấu 1 nồi nước nhỏ. Thấy anh chàng dễ thương, tôi quay về phòng lấy 02 gói bột ngũ cốc ăn kiêng mang theo mà chưa dùng, tặng anh chàng, giải thích cho anh ta hiểu đây là bột ngũ cốc, hơi ngọt. Chế nước vào mì gói xong, tôi bưng về phòng. Trong lúc đó anh ta cũng xử luôn gói bột ngũ cốc tôi tặng, rồi đi ngang phòng tôi (đang mở cửa), anh ta chào và nói là ăn hết rồi, cũng không ngọt lắm. Tôi hỏi anh chàng muốn thêm không, anh ta gật. Thế là chúng tôi lôi ra mấy gói còn lại, biếu anh ta tất. Tôi thích vụ biếu/tặng đồ ăn, đồ lưu niệm này, và thấy vui khi mang lại niềm vui cho người khác.

Chao ôi, tô mì gói VN nghi ngút khói, ngon vô cùng ở xứ Nepal đang 5-7 độ, lúc chúng tôi thèm canh nóng biết bao. Các bạn khi đi bụi, nên mang theo một mớ mì gói, và tô dùng một lần rồi bỏ, đến nơi ta xin nước nóng để làm mì. Vì dân mình quen ăn có canh nóng, nhất là khi trời lạnh, mà xứ người nhiều khi chẳng có canh nóng để ăn như ta. Hoặc có thể mua các gói canh chua khô ở siêu thị, đến nơi, thèm canh, chỉ cần xin nước nóng chế vào tô nhựa dùng một lần rồi bỏ là có tô canh bốc khói, ngon lành.

Hai người chia sẻ tô mì. Ăn xong thấy khỏe hẳn ra. Làm thêm trái quýt tráng miệng. Rồi check-out. Mang trên vai 01 balo 6-7kg, một túi xách nhỏ phía trước, chúng tôi cứ thế mà dạo phố. Khu Thamel buôn bán san sát, mọi thứ đều rẻ so với ở VN. Chúng tôi mua được một ít đồ với giá cũng OK. Tôi thèm quay lại chỗ này để shopping. Khi nào “đại gia” đã, vé máy bay khứ hồi Tp.HCM – Kathmandu cũng khoảng $500 đấy.

Vì đi bụi, đã tốn nhiều tiền cho vé máy bay, visa, khách sạn, đi lại, ăn uống… nên tôi đâm ra keo, không muốn chi nhiều tiền cho việc mua đồ, với lại, cũng không thể mang nhiều vì chỉ được 01 balo tối đa 7 kg + 1 túi xách tay (tôi không đặt mua hành lý gửi). Đi về rồi cảm thấy hơi tiếc là sao mình không mua nhiều hơn. Tùy từng chuyến đi, tùy từng mục đích, chuyến đi này mục đích chính là hành hương viếng Tứ Động Tâm, xác định là đi bụi, không mua nhiều. Khi nào đó, có thể sẽ đi Ấn/Nepal lại, đi theo kiểu tận hưởng và mua sắm, thì sẽ không di chuyển nhiều, bay đến thành phố nào đó, lòng vòng mua sắm cho đã ở đó rồi bay về. Thời gian và tiền bạc có hạn, còn các nơi để đi thì… vô hạn, nên biết có quay lại lần 2?

Mua một mớ rồi đi ăn, ghé một quán ăn nhỏ Tây Tạng, ăn cơm chiên trứng, momo chiên, trứng chiên, bữa ăn cũng khoảng gần 500 Rs ($5). Ăn xong chúng tôi bước ra bắt taxi đi tham quan 3 điểm tôi đã định trước, là Kathmandu Durba Square là nơi Nhà vua được phong vương, và nơi Nữ thần sống của Nepal cư ngụ (cập nhật, chỗ này tháng 4/2015 bị động đất mạnh, đã bị phá hủy gần hết, tức sau khi tôi viếng thăm được khoảng 4 tháng); rồi đến Patan Durba Square nơi có Golden Temple; và Bodhnath là nơi nhà vua Tây tạng quy y đạo Phật, cách sân bay khoảng 3km theo hướng 1 giờ, người ta nói nơi này lưu giữ ít xương (xá lợi) của Đức Phật, rồi sẽ đến sân bay để chờ bay về. Thỏa thuận giá tổng cộng cho hành trình khoảng 15-20km này là $15, kể cả thời gian taxi chờ chúng tôi tham quan.

Đến 02 điểm đầu, chúng tôi chỉ dừng chút để chụp hình. Đến điểm cuối, đang lúc rất nhiều Sư Tây Tạng đang tụng kinh trên đền, đang là dịp Lễ gì đó của Tây Tạng tổ chức tại đây. Chúng tôi cũng mất khoảng 30 phút tại đây. Người Tây Tạng ở Nepal rất nhiều.

Ra ngoài kiếm taxi của chúng tôi, vì chúng tôi để 02 balo lại trên xe. Trước khi quyết định để lại balo trên xe, tôi cũng đã cân nhắc rủi ro mất balo, nhưng trong balo cũng không có gì quan trọng ngoài ít đồ đạc, quà lưu niệm đã mua. Khi xuống xe, tôi chụp lại biển số xe, điều này rất hữu ích khi tìm xe hoặc nhờ người tìm giúp xe. Đi lòng vòng kiếm xe không thấy, một anh chàng đến gần hỏi có đi taxi không, tôi nói tôi đang tìm xe của tôi, đưa anh chàng xem hình biển số, anh ta nói “tôi biết rồi, trên xe có hành lý đúng không, chị chờ ở đây đi, vì ở đây không đậu lâu được nên anh ta phải chạy lòng vòng, tí nữa anh ta đến thôi mà”. Quả thật, tí sau xe của chúng tôi đến. Tôi xin lỗi anh chàng lái xe vì đã trễ hẹn (30 phút so với ban đầu nói là 10 phút). Xong, anh ta đưa chúng tôi đến sân bay cách đó chừng 3km. Có vẻ như anh chàng hơi cau có vì phải chạy lòng vòng, chờ lâu.

(mời bạn xem bài tiếp theo)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s