GIẢI PHÁP ĐƠN GIẢN: XÌ HƠI BỚT ĐI

Một chiếc xe tải chở hàng, tài xế không để ý nên bị kẹt dưới gầm cầu. Xe chạy tới không được mà lùi cũng không xong. Rất nhiều người đứng chung quanh nhìn, bàn tán, còn phía sau thì các xe phải dừng lại vì kẹt.

Mọi người xúm lại tìm cách giải quyết để thông đường. Người thì bàn rằng hãy đào đường cho thấp xuống, người khác lại tính cắt bớt mui xe… nhưng cách nào cũng không ổn, đang khi tình trạng kẹt xe càng lúc một căng thẳng, xe nối đuôi nhau như rồng rắn vậy.

Lúc ấy có một cậu bé chen vào hiện trường, lớn tiếng nói với tài xế: “Bác tài, cháu chỉ cho bác một cách, bác xì bớt hơi mấy bánh xe đi, xe sẽ thấp xuống và có thể qua được”. Ðám đông cười ồ lên. Nhiều người lớn khó chịu vì con trẻ con mà đòi dạy khôn người lớn. Bác tài cũng thế nhưng đành thử vậy, và kết quả tốt đẹp.

Xì hơi để xe thấp xuống là cách đơn giản, nhưng trong lúc bối rối không ai nghĩ ra, còn em bé nghĩ đến. Em bé nghĩ được cách này vì tâm hồn của em đơn sơ, trong trắng, không băn khoăn về chuyện hư xe, không lo lắng về chuyện bị cảnh sát phạt, không bồn chồn vì làm ăn lỗ lã, không hiếu kỳ chỉ trỏ bình luận…

Câu truyện trên có lẽ không thật hoàn toàn, nhưng ít ra cũng giúp cho ta suy nghĩ về cuộc đời, về đời mình. Một khi đời sống của ta bị chi phối và ảnh hưởng quá nhiều về bên ngoài thì cuộc sống sẽ dễ lo sợ, bất ổn, vì ở đời có gì là tuyệt đối đâu. Và cuộc sống sẽ mất quân bình này cũng làm cho tâm hồn bị ảnh thưởng, bị trì trệ và xáo trộn theo.

Muốn đời ta đơn sơ, dù cuộc đời phức tạp. Muốn đời ta nhẹ nhàng, dù cuộc đời nặng trĩu đôi vai. Muốn đời ta thanh thản, dù cuộc đời rối ren. Muốn đời ta hạnh phúc, dù cuộc đời bất hạnh. Muốn có được sự thư thái cho đời mình. Ta hãy xì, hãy xả bớt hơi đang căng như quả bóng có thể nổ tung bất cứ lúc nào, dù chỉ gặp một va chạm nhỏ.

– Xì bớt hơi đang no căng vì bon chen sự đời, để thấy đời nhẹ nhàng, dịu ngọt.

– Xì bớt hơi đang no căng vì kiêu ngạo, để gặp gỡ lòng khiêm nhường.

– Xì bớt hơi đang no căng vì tham lam, để cuộc đời được thanh thoát.

– Xì bớt hơi đang no căng vì tích trữ, để cuộc đời bớt hành trang thế tục.

– Xì bớt hơi đang no căng vì ghen ghét, để thấy được mọi người thật dễ thương.

– Xì bớt hơi đang no căng vì tư lợi, để thấy được nhu cầu của tha nhân.

– Xì bớt hơi đang no căng vì phe cánh, để thấy được mình chẳng là gì.

– Xì bớt hơi đang no căng vì chống đối, để mọi người được vui hưởng hoà bình.

– Xì bớt hơi đang no căng vì hưởng thụ, để thấy mình còn ý nghĩa cho đời.

– Xì bớt hơi đang no căng vì bất mãn, để thấy được cuộc đời thật đáng yêu.

– Xì bớt hơi đang no căng vì hận thù, để thấy được thứ tha thật ngọt ngào.

– Xì bớt hơi đang no căng vì thắng thua, để thấy được tinh thần cộng tác của anh em.

– Xì bớt hơi đang no căng của oán hờn, để thấy được sức mạnh của nhân từ.

– Xì bớt hơi đang no căng vì nóng giận, để thấy được sự khôn ngoan sáng suốt trong bình tâm.

Nhìn vào các gia đình, sao trước khi đi hôn nhân, họ thật lý tưởng. Họ yêu thương nhau nhiều lắm: sẵn sàng dâng hiến, tha thứ, quên mình, từ bỏ vì người mình yêu. Nhưng khi đã lập gia đình thì cái thứ hơi của cá nhân lại phồng to lên khiến cho gia đình thêm căng thẳng, mất hết ý nghĩa ….

Giận nhiều sẽ khổ nhiều. Khổ vì mình không đạt được như ý. Người khác lại phải chịu đau khổ do nóng giận của mình gây ra. Vậy giận làm chi cho mệt. Buồn làm chi cho đời u ám. Và những thứ khác cũng vậy. Cứ vui lên cho đời thêm vui.

Ta hãy xì hết mọi thứ hơi của “thế gian” đã căng lại căng thêm, để thấy mặt trời luôn tươi sáng, hơi ấm được tỏa ra, tương lai đầy hy vọng, cuộc sống đầy tin tưởng, và luôn thẳng tiến về phía trước trong can đảm.

Khi chiếc xe tải chở thân xác mà bị kẹt, thì tâm hồn của ta cũng bị kẹt luôn. Kẹt giữa đường giữa phố, kẹt vì một vài trục trặc do thất bại, nghèo đói, bệnh tật, thử thách…. ta đừng sợ, hãy can đảm vươn lên.

Cái đáng sợ nhất, đó là…. kẹt trong chết mất linh hồn!

(SƯU TẦM)

Hay nè: Tám giai đoạn tan rã của thân và tâm diễn ra khi chết như thế nào?

Tất cả chúng ta đều tò mò muốn biết điều gì sẽ xảy ra khi một người đang chết. Hãy đọc bài này bạn sẽ được mở tầm mắt ra nhiều. Bài này trích từ Cẩm nang Phật tử.

Tám giai đoạn ta rã của thân và tâm (năm uẩn) được diễn ra khi chết theo thứ tự từ thô đến tế như sau:

1/ Đất tan rã vào nước: khi sắc uẩn (cơ thể vật lý) tan rã, tâm sẽ rơi vào trạng thái giao động, khi tỉnh khi mê với những hình ảnh chập chờn.

2/ Nước tan vào lửa: khi thọ uẩn phân tán, cảm thọ suy yếu khiến cho tâm lúc khổ lúc vui, lúc nóng lúc lạnh; người sắp chết thấy một đám mây mờ như khói quyện.

3/Lửa tan vào gió: khi tưởng uẩn phân tán, tâm sẽ trở nên lơ lửng khi tỉnh khi mê với những ánh sáng lập lòe như đom đóm.

4/Gió tan vào thức: khi hành uẩn phân tán, tâm người chết trở nên hoang dã, không còn hay biết gì về thế giới bên ngoài, tất cả đều trở thành mù mịt; trong nội tâm người chết cảm thấy một ngọn đuốc rực sáng.

5/Tâm trở nên sáng suốt khi mọi ý niệm vui buồn… đều tan rã, ngoại cảnh trở nên trong sáng nhẹ nhàng như “bầu trời trong sáng dưới ánh trăng”.

6/ Tâm thức trở nên sáng suốt hơn, ngoại cảnh trở nên sáng rực như “mặt trời chiếu sáng giữa ban ngày”.

7/Tâm bỗng dưng chìm vào màng đêm dày đặc và rỗng không, tâm trở thành một trạng thái rỗng không, không có tư tưởng.

8/ Khi tỉnh giác trở lại, “ánh sáng căn bản” hay còn gọi là “tâm với ánh sáng trong” lóe lên như bầu trời trong sáng không có mây mù. Đức Đạt-lai-lạt-ma gọi đây là Phật tính, một dòng tâm thức sâu xa nhất và sẽ hiện hữu trong suốt cõi luân hồi cho đến khi hành giả thành Phật.

Đây là tám giai đoạn tan rã của thân và tâm trong tiến trình chết xuất hiện cùng với tám dấu hiệu: 1/hình ảnh chập chờn, 2/đám mây mờ, 3/ánh sánh lập lòe như đom đóm, 4/ngọn đuốc sáng rực, 5/áng sáng trắng như ánh trăng, 6/ánh sáng màu nắng mặt trời (màu vàng hoặc cam), 7/một màng đêm dày đặc, và 8/ ánh sáng toàn bích như bầu trời trong suốt, vô nhiễm.

Tám giai đoạn tan rã này liên hệ như thế nào với thân năm uẩn?

Tám giai đoạn tan rã này chính là sự tan rã tuần tự của thân năm uẩn: sắc, thọ, tưởng, hành, thức. Sự tan rã đi từ đến không, từ thô đến tế, từ thân đến tâm. Dĩ nhiên, đây không phải là một học thuyết mang tính cách lý luận mà là những mô tả thực tại qua các giai đoạn tan rã của thân tâm trong tiến trình chết một cách chính xác, dựa trên tuệ giác của thiền định. Để có thể quán sát về sự tan rã của thân năm uẩn, chúng ta cần phải quán niệm năm uẩn qua ba cấp độ khác nhau của thân và tâm: tổng thể năm uẩn (thô), các căn của năm uẩn (tế), các năng lượng năm uẩn (vi tế). Đối với thân thể, tổng thể năm uẩn chính là con người bằng xương bằng thịt, một cơ thể toàn diện và đầy đủ năm yếu tố (sắc, thọ, tưởng, hành, thức) bao gồm các giác quan. Nếu tiếp tục phân tích, năm uẩn bao gồm đất, nước, gió, lửa, và không gian. Tiếp tục phân tích nữa, năm uẩn bao gồm các hợp chất, các phân tử hóa học .v.v. các phân tử này chúng quá tinh tế nên không thể nhìn thấy bằng mắt được. Các căn của năm uẩn là hệ thống thần kinh chủ đạo và năng lượng trung tính. Các năng lượng vi tế là các năng lượng mang ánh sáng trong như chân không. Đối với tâm thức, cấp độ thô là sáu giác quan; cấp độ tế là các loại tâm và tâm sở; và cấp độ vi tế là tâm của ánh sáng trong (linh quang), một bản tâm thuần tịnh được sinh khởi trên nền tảng của trạng thái tâm không có tư tưởng.

Trích Cẩm nang Phật tử

Học được bao nhiêu?

Trên thế giới này có quá nhiều thứ nên học hay cần học, nhưng cuộc đời con người lại quá ngắn để học hết mọi thứ; vì thế chúng ta nên hoàn thiện trọn vẹn dù chỉ có một hay hai việc mà chúng ta đã bắt đầu làm hơn là cứ mày mò loay hoay mãi ở trong quá nhiều thứ mà chẳng đi tới đâu.

Geshe Ngawang Dhargyey,
In Advice From ASpiritual Friend

Thái độ tốt nhất khi đón nhận cái Chết

Càng suy tư quán chiếu về cái Già và cái Chết, chúng ta càng thẩm thấu đó là một tiến trình tự nhiên. Chẳng có cái gì lạ lùng, bất ngờ, ngạc nhiên cả. Nếu chúng ta luôn tự mình chuẩn bị đối diện tiến trình tự nhiên đó, một khi cái già và cái chết vật lý thực sự xảy đến (chắc chắn phải đến một ngày nào đó) thì thái độ đón nhận cái quy luật Sinh, Lão, Bệnh, Tử của chúng ta cũng an nhiên tự tại, không hốt hoảng, sợ hãi, bàng hoàng hay đau khổ, nuối tiếc, vì duyên sinh tức duyên diệt.

Chúng ta chỉ nên nghĩ một cách đơn giản là: “Rồi, cái phút giây cuối cùng cuộc đời ta đã tới rồi.” Tôi nghĩ đó là phương pháp tiếp cận tốt nhất cái quy luật (có vẻ phũ phàng, phi lý) Sinh, Lão, Bệnh, Tử của kiếp chúng sinh.

Ngài Đạt Lai Lạt Ma

Buông tay thì được mất gì?

Có một ngụ ngôn Á Đông nổi tiếng kể về chuyện một chú khỉ tham ăn bị mắc bẫy:

“Ngày kia, chú khỉ nhà ta đang tung tăng chuyền cành thì chợt thấy ở một gốc cây có một cái thùng gỗ to lớn nhưng cái miệng thùng lại rất nhỏ. Tò mò, chú khỉ ghé mắt dòm vào và thấy bên trong thùng một trái đỏ mọng ngọt lịm, bốc mùi thơm ngát. Thế là khỉ ta, bị mùi thơm hấp dẫn, không nhịn được, bèn thò tay vào miệng lỗ thùng và chụp lấy trái cây thơm ngon quyến rũ đó. Nhưng khi chú khỉ muốn rút tay ra thì, hỡi ơi, chú ta không thể rút tay ra được vì cái miệng thùng quá nhỏ, không cách gì rút được cái tay đang nắm chặt trái cây đó. Loay hoay mãi, chú khỉ vẫn bị kẹt tay trong thùng. Và chú cứ loay hoay mãi cho  đến khi người thợ săn tới chụp cổ bắt sống mang về, nhưng khỉ vẫn không hiểu được là chi cần buông trái cây ra là mình sẽ rút tay ra được và không bị thộp cổ. Chỉ cần buông tay, chỉ cần buông tay!”

Đúng vậy! Chúng ta cũng vậy, cũng như chú khỉ khù khờ tham ăn đó. Đó là cách chúng ta sống cuộc đời của chúng ta. Chúng ta bị mắc bẫy bởi vì chúng ta muốn đời sống chúng ta chỉ toàn là ngọt đẹp và may mắn. Và chúng ta cứ nắm chặt mãi những gì chúng ta có, chúng ta không thể buông tay, không chịu buông tay. Rồi bởi vì không thể buông tay, chúng ta cứ bị vướng kẹt mãi vào vòng tròn bất tận của hạnh phúc và bất hạnh, của tình yêu và thù hận, của hy vọng và thất vọng, của an vui và đau khổ, của sống và chết…

Ayya Khema, Be An Island

4 chữ D cần có để thành công

Desire: khao khát

Decision: quyết định

Discipline: kỷ luật

Determination: quyết tâm

Muốn thành công thì trước hết phải có khao khát, mơ ước đủ lớn, đủ mạnh để kéo ta hành động, và ta phải quyết định hành động và thực hiện hành động không phải trong một vài ngày, mà phải là “trường kỳ kháng chiến”. Để có thể hành động trường kỳ, ta phải có kỷ luật với bản thân mình, và ta phải có quyết tâm hành động để từng bước đạt được mục tiêu. Cũng đơn giản và hợp lý nhỉ? Nhưng không dễ làm đâu. Nếu ai làm được thì người đó sẽ có khả năng thành công!