NHÂN QUẢ – QUY LUẬT CỦA TỰ NHIÊN

Cách cải thiện vận mệnh thứ nhất, SGT nói về nhân quả, thay nhân thì đổi quả. Bài này giải thích đơn giản hơn điều này.

Nhân – quả, ta ắt nghe đã lâu, nhưng có khi không rõ ngọn ngành nên không tin tưởng lắm, hoặc có tin thì cũng chưa tin mạnh. Khi đã rõ ngọn ngành, thấy hợp logic, thì bản thân sẽ bị thuyết phục, bị thuyết phục thì sẽ tin, tin thì rồi sẽ không chống lại hay không làm sai.

Lúc trước, SGT từng thắc mắc “Luật Nhân quả hoạt động như thế nào, ai hay chủ thể nào quản lý vận hành nó, hay đó chỉ là một khái niệm tương đối?” Vài năm trước, SGT có duyên gặp gỡ một ông cụ tu tại gia, am hiều Đạo, SGT mới hỏi cụ câu này. Câu trả lời rất đơn giản và thuyết phục: “Luật Nhân quả là một quy luật tự nhiên của Vũ trụ.” Đã là quy luật của tự nhiên thì nó tự vận hành, ví như mặt trời và mặt trăng, trái đất tự vận hành sinh ra ngày và đêm vậy.

Vậy Luật Nhân quả vận hành như thế nào, cốt lõi của sự vận hành đó là gì? SGT sẽ giải thích ngắn gọn theo 2 cách nhìn.

Thứ nhất, theo Duy thức học, ngoài 6 thức là nhãn (mắt) ), nhĩ (tai), tỷ (mũi), thiệt (lưỡi), thân (xúc giác), ý (tâm ý), còn có thức thứ 7 là mạt-na-thức, đóng vai trò như cái băng chuyền, phụ trách chuyển mọi thứ tâm hành tạo tác của một chủ thể (tạm gọi là linh hồn) vào cái kho chính là thức thứ 8 – là tàng thức. Tàng thức là cái kho chứa mọi thứ mạt-na-thức thu lượm từ tâm nghĩ, thân hành của một người; rồi khi thuận duyên thì đủ các điều kiện cho các thứ chứa trong kho sẽ “nảy mầm”, làm cho sự việc xảy ra. Tức mọi thứ ta làm, ta nghĩ đều được mạt-na-thức mang vào cất trong kho, gọi là Nhân. Khi đủ duyên thì Nhân sẽ trổ Quả, ta sẽ gánh hay hưởng Quả này.

Thứ hai, theo Luật hấp dẫn của Vũ trụ: nôm na là ta phát ra năng lượng như thế nào thì chúng sẽ hút năng lượng tương tự về cho ta. Hành động, ý nghĩ, cảm xúc, … ta tạo tác, khởi sinh, đều là năng lượng, nếu chúng tốt/xấu thì chúng sẽ hút năng lượng từ vũ trụ, từ xung quanh cũng tốt/xấu về cho ta. Năng lượng xung quanh ảnh hưởng lên ta, tạo ra cái gọi là vận mệnh, và có môn Phong thủy với mục đích tối ưu hóa năng lượng xung quanh ảnh hưởng lên ta để tối ưu hóa vận mệnh.

Như vậy, nếu muốn tốt cho ta, thì nên tuân thủ nguyên tắc này: hành động, suy nghĩ, cảm xúc tích cực, lành thiện. Làm vậy người có lợi trước hết là chính ta.

Saigon Trẻ

www.hylacshop.com (Hỷ Lạc): web bán đá phong thủy của SGT

www.tuviphongthuytamlinh.com: nơi SGT đăng các bài viết của mình về Tử vi, Phong thủy, Tâm linh; và bạn có thể đăng ký xem tử vi miễn phí ở đây

www.saigontre.com: để bạn hiểu hơn về SGT nếu muốn

www.facebook.com/saigontre007/: FB của SGT

Advertisements

CÁCH CẢI THIỆN VẬN MỆNH THỨ NHẤT

Để cải thiện vận mệnh của một người, cách bao trùm nhất, cơ bản nhất chính là cải thiện nhân quả.

Dịch: Thiện nhân trồng thêm càng nhiều thì Thiện quả đạt được cũng càng nhiều

Số mệnh chính là quả của nhân nhiều đời của một tàng thức, hay còn gọi là linh hồn, đã đầu thai làm người ở đời này. Tàng thức / linh hồn là luân hồi, qua nhiều đời nhiều kiếp, đều có liên quan với nhau, và “kéo” đến đời này.

Trong Duy thức học của Đạo Phật, nôm na là thế này, ngoài 6 thức là nhãn (mắt), nhĩ (tai), tỷ (mũi), thiệt (lưỡi), thân (xúc giác), ý (tâm ý), còn có thức thứ 7 là mạt-na-thức, đóng vai trò như cái băng chuyền, phụ trách chuyển mọi thứ tâm hành tạo tác của một chủ thể (tạm gọi là linh hồn) vào cái kho chính là thức thứ 8 – là tàng thức.

Nói cho dễ hiểu là thế này, tàng thức là cái kho chứa mọi thứ mạt-na-thức thu lượm từ tâm nghĩ, thân hành của một người; rồi khi thuận duyên thì đủ các điều kiện cho các thứ chứa trong kho sẽ “nảy mầm”, làm cho sự việc xảy ra. Vậy nếu ta muốn ta gặp những điều tốt lành, thì ta phải tạo ra những thứ tốt lành để mạt-na-thức mang cất vào cái kho tàng thức.

Trong kho hiện có gì, ta chẳng biết hết được. Rất may môn tử vi đã cho ta biết khá rõ ràng về cái quả của nhân đã cất trong kho. Và vì ta có thể thay đổi mức tốt bình quân của các thứ chứa trong kho bằng cách nạp thêm nhiều nhiều thứ tốt vào, ta sẽ làm thay đổi cái quả sẽ đến của các nhân đã chứa trong kho này.

Tóm lại, nói theo cách dễ hiểu, luật nhân quả là luật của vũ trụ, con người buộc phải theo, “chạy không khỏi”. Hễ tạo nhiều nhân tốt thì ta sẽ hưởng quả tốt dù sớm hay muộn. Sớm hay muộn thì ta không biết được, khi nào đủ duyên thì quả sẽ đến à. Nhân đã tạo rồi thì không (hoặc rất khó) undo; thôi quên nó đi; chỉ biết rằng và hướng tới tạo thêm nhiều nhân tốt mới. Vậy là đủ. Tạo càng nhiều nhân tốt mới thì ta càng cải thiện được nhiều tổng chất lượng của quả phải trả, không trả đời này thì cũng phải trả ở những đời sau này.

Bài sau nói thêm về luật Nhân quả, là nguồn gốc sinh ra số mệnh.

Saigon Trẻ

www.hylacshop.com (Hỷ Lạc): web bán đá phong thủy của SGT

www.tuviphongthuytamlinh.com: nơi SGT đăng các bài viết của mình về Tử vi, Phong thủy, Tâm linh; và bạn có thể đăng ký xem tử vi miễn phí ở đây

www.saigontre.com: để bạn hiểu hơn về SGT nếu muốn

www.facebook.com/saigontre007/: FB của SGT

BẠN ĐANG Ở “HỐ SÂU” THÌ PHẢI LÀM SAO?

Đời người không ai luôn bằng phẳng hay luôn là 1 đường thắng tiến đi lên, mà sẽ có lúc lên có lúc xuống. Khi lên thì dễ dàng chấp nhận rồi, ai mà hổng khoái 🙂 Khi xuống mới chật vật: vừa phải xử lý những vấn đề của cuộc sống, vừa phải xử lý trạng thái tinh thần.

SGT xem tử vi cho nhiều người, rất thông cảm cho những ai đang “đi xuống”, nhưng có thể thoát khỏi vận xấu không? Sẽ thoát thôi, vấn đề là ta phải trải qua, không thể bỏ qua giai đoạn vận xấu được. Vậy, rất cần thiết và bổ ích cho bạn nếu bạn hiểu rõ sự vô thường (luôn thay đổi) của mọi thứ trong vũ trụ này.

Bên dưới là trích lời khai thị của Hòa Thượng Tuyên Hóa để bạn hiểu hơn về “Vật cực tắc phản; bỉ cực thái lai”.

***

Tất cả mọi Pháp đều do nhân duyên sinh ra, rồi cũng do nhân duyên tiêu diệt. Ðó là đạo lý luân hồi, cũng là đạo lý: “Vật cực tắc phản, bỉ cực thái lai.” Nghĩa rằng vạn vật hễ biến thiên đến cực điểm phía nầy rồi thì sẽ quay đầu để tới cực điểm phía kia. Khi bế tắc cùng cực thì rồi sẽ hanh thông. Ðó là Pháp tương đối trên thế gian nầy vậy.

Pháp tương đối ví như sự tốt đẹp đến cực điểm rồi sẽ biến thành xấu, xấu đến cực điểm lại biến thành tốt. Cũng như con người sinh ra là điều tốt, nhưng khi chết đi lại là điều xấu, điều hủy hoại. Sinh, trụ, dị, diệt; sinh xong rồi sẽ trụ, trụ rồi sẽ biến dị, biến dị rồi sẽ hủy diệt. Sinh, lão, bệnh, tử cũng đồng đạo lý như vậy; sinh ra rồi từ từ sẽ già, già rồi có bịnh, bịnh rồi sẽ chết. Ðó là thứ pháp nhân duyên. Con người ai cũng sống, thích sống, và ai cũng phải chết, nhưng lại sợ chết. Nếu mình không thích sống mà cũng không sợ chết, thì đó là một loại định lực. Như người ta thường hay sợ quỷ, nhưng tại sao lại sợ? Bởi vì quỷ thì xấu xa hung ác, có thể hại người và làm chết người. Cho nên, người ta đều sợ quỷ, đó là hiện tượng sợ chết mà thôi. Nếu như mình không sợ chết, thì mình không sợ bất cứ cái gì. Bất luận là quỷ thần, yêu ma, quái vật, mình cũng không sợ; không gì làm cho mình sợ cả. Còn sự sợ hãi là còn chưa có định lực. Hết mọi sự sợ hãi thì đó mới là chánh định, chánh thọ, mới có định lực.

3 CHỮ VÔ

Đọc sách về Đạo, tôi tin và thích 03 chữ Vô sau:

  1. Vô thường: Phật dạy vạn vật vô thường, có nghĩa là liên tục thay đổi, không bao giờ đứng yên. Cho nên, cái ta đang có, dù tốt, dù xấu, dù muốn, dù không, đều sẽ mất đi. Biết thế thì cứ vô tư mà sống, trân trọng những cái ta đang có, để đến khi nó mất đi thì ta cũng không tiếc nuối, vì nếu có tiếc nuối, khóc than, buồn bã thì cũng phải chấp nhận chân lý và sự thật này mà thôi.
  2. Vô ngã: Không có vật thể nào trên thế gian này có thể tự nó sinh tồn và phát triển mà không cần nhân duyên hòa hợp. Nôm na là không có cái ta. Vứt bỏ cái tôi của mình đi, cũng như quan niệm “cái của tôi”. Chẳng có gì là của ta, của tôi cả, vì ta không thể đảm bảo hay kiểm soát nó. Nó có thể không còn là của ta bất kỳ lúc nào. Chỉ có 1 thứ của ta mà ta có thể kiểm soát nó 100%: đó là thái độ của ta, hay rộng hơn là “tâm” của ta. Đó là cách ta nghĩ, cách ta cảm nhận, cách ta đáp lại sự việc. Thế bạn muốn “tài sản duy nhất” của bạn sẽ là cái đẹp, tích cực, tỏa sáng… hay là cái tiêu cực, xấu xí, nặng trịch mà bạn phải mang theo mọi lúc mọi nơi?
  3. Vô vi: làm gì cũng cứ thuận theo quy luật tự nhiên thì ắt sẽ thuận lợi, cái này là theo thuyết của Đạo Lão (Lão Tử).

Hiểu biết của tôi là như thế, tôi muốn đưa mọi thứ về đơn giản nhất, gọn nhất, để dễ hiểu, dễ tin, dễ thực hiện, dễ đi vào “máu thịt” của mình.

Nếu tôi có chỗ chưa đúng, mong được chỉ giáo!

GIẢI THOÁT & TRÓI BUỘC

Có một đệ tử quyết tâm học đạo với một vị đạo sư. Sau một thời gian dài thọ giáo, vị đại sư vì có việc phải đi xa nên căn dặn người đệ tử tiếp tục tinh tấn tu hành. Người học trò nghe lời thầy dặn công phu sớm tối không bê trễ. Vì nếp sống thanh bần người đệ tử chỉ có duy nhất một chiếc áo cà sa mà cứ bị chuột cắn rách hoài nên lại phải đi xin mảnh vải khác để vá vào. Phật tử thấy vậy bèn cúng dường cho tu sĩ một con mèo để trừ lũ chuột.

Từ ngày có con mèo, lũ chuột không dám lộng hành nữa, nhưng muốn giữ con mèo thì tu sĩ ngoài việc xin thêm cơm chay còn phải xin thêm sữa để nuôi con mèo. Có vị Phật tử hảo tâm cúng dường con bò để lấy sữa cho con mèo. Tu sĩ vui vẻ nhận con bò, nhưng bây giờ tu sĩ phải xin cỏ cho bò ăn.

Thấy vậy dân làng biếu tu sĩ một mảnh đất và dụng cụ canh nông để tu sĩ lo canh tác mà nuôi bò. Tu sĩ ra công cày cấy, trồng rất nhiều rau cỏ, bò ăn hoài không hết nên phải đem ra chợ bán bớt. Miếng đất quá phì nhiêu nên tu sĩ làm không xuể và phải nhờ người đến làm giúp.

Tu sĩ bây giờ có nhiều hoa lợi nên tiền bạc dồi dào bèn thuê thợ xây một cái chùa thật lớn. Ngày nào cũng lo mướn người khắc tượng, đúc chuông thật là vĩ đại nhưng thời gian tu hành không còn như trước. Bây giờ tu sĩ phải lo đồn điền, chùa to, tượng lớn, lo giao dịch buôn bán. Có tiền nhiều thì lo mua thêm đất mới để khai thác đầu tư.

Một hôm sư phụ trở về không thấy túp lều tranh mộc mạc mà thay vào đó là một ngôi chùa khang trang tráng lệ. Khách hành hương nô nức, ồn ào cúng vái van xin. Sau khi nghe người đệ tử giải thích nguồn cơn, sư phụ chỉ thở dài mà nói: “Xây cất đền thờ thật to chỉ là trói buộc, nào phải giải thoát. Tu tập tín đồ cho đông, ồn ào phức tạp chỉ gây trở ngại cho việc thanh tu. Than ôi chỉ vì một chiếc áo rách mà con đã đi thật xa, xa hẳn con đường mà ta đã chỉ dạy nhằm việc giải thoát. Con chỉ lầm lẫn một chút mà đã đi lạc đường lúc nào không hay. Nếu mình bị trói buộc vào các thứ đó rồi thì làm sao có thể giải thoát được?

(Trích Kinh Duy Ma Cật Giảng Giải – Lê Sỹ Minh Tùng)

Nếu là người không có tôn giáo, trước khi chết (lúc hấp hối) nên làm gì?

Bạn không nên chờ đợi cho đến trước khi chết hay đến lúc hấp hối rồi mới niệm (niệm tức tưởng, nghĩ đến) cho dù bạn theo hay không theo một tôn giáo nào. Ghi nhớ và thường xuyên quán niệm những điều tốt đẹp cho mình và cho người như từ, bi, hỷ, xả là những đức tính cần thiết cho cuộc sống an bình, hạnh phúc, cho cả đời này và đời sau. Ai cũng có khả năng sống và thực hành những đức tính từ, bi, hỷ, xả đối với chính bản thân mình cũng như đối với mọi người chung quanh. Tất nhiên, chết chỉ an lạc khi nào sống an lạc. Vì đấy là nguyên tắc nhân quả tương quan. Tuy nhiên, trong trường hợp cận tử, hấp hối, và bạn mong muốn có một sự tái sinh tốt đẹp, trong những tình huống như thế, bạn nên niệm (cố nhớ đến hay suy nghĩ) về những điều thiện mà bạn đã từng làm được trong đời sống. Hãy nhất tâm phát nguyện, xin được thở những hơi thở cuối cùng với tâm từ, bi, hỷ, xả. Bốn tâm vô lượng này đánh động tâm thức của bạn mạnh chừng nào, thì sự an lạc càng sâu thẳm chừng nấy. Bên bến bờ sinh tử của kiếp người, có lẽ không có cái gì quý hơn tâm thanh tịnh. Bạn hãy thầm niệm, nguyện xin cho ba nghiệp được thanh tịnh.

Trích Cẩm nang Phật tử

Vì sao Phật dạy phải quán cái chết? Quán như thế nào?

Quán cái chết hay gọi là niệm chết là suy nghĩ hay quán niệm về sự tan rã, vô thường, và đoạn diệt của thân năm uẩn. Niệm chết để làm gì? Đức Phật dạy: “Niệm chết để đoạn diệt các lậu hoặc. Niệm chết nếu được tu tập, được làm cho sung mãn, sẽ có quả lớn, có lợi ích lớn, nhập vào bất tử, cứu cánh là bất tử.” Niệm chết là một cách thức độc đáo để đánh thức bạn đi ra khỏi những nỗi ám ảnh về được mất, vui, buồn, khen chê, danh vọng và không danh vọng. Trước sau rồi mọi người ai cũng sẽ chết. Cuộc sống là vô định, nhưng chết thì cố định. Cuộc sống thì không chắc chắn, nhưng chết là chắn chắn. Không ai tránh khỏi được điều đó. Quán niệm về chết, do vậy, sẽ là cách thức rất công hiệu giúp bạn buông bỏ những thứ lo âu, sợ hãi hão huyền và không cần thiết dang vây bủa trong nội tâm. Tất nhiên, sau những khoảnh khắc quán niệm về cái chết của chính mình, cho dù rất ngắn ngủi nhưng diệu dụng sẽ vô biên, và lúc ấy bạn sẽ tự biết mình cần phải làm cái gì để thành tựu mục đích và ý nghĩa cho cuộc sống của chính mình. Nếu niệm chết dầu chỉ vài phút mỗi ngày, bạn sẽ có khả năng an trú vào các thiện pháp, làm các việc lành, sinh khởi tâm từ bi, bao dung, tha thứ một cách rất mãnh liệt. Đức Phật dạy rằng có rất nhiều nhân duyên có thể đem đến cái chết. Và nếu như các pháp ác bất thiện chưa được đoạn tận mà cái chết xảy đến thì đây quả là một chướng ngại lớn lao cho chúng ta. Chính vì vậy, Ngài đã khuyên rằng: “Này các Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ấy cần phải suy xét như sau: “Nếu ta còn có những pháp ác bất thiện chưa được đoạn tận, nếu ta lỡ mệnh chung đêm nay, chúng có thể là chướng ngại cho ta.” Này các Tỳ-kheo, để đoạn tận các pháp ác bất thiện ấy, cần phải tận lực tác động ước muốn, tinh tấn, tinh cần, nỗ lực, không có thối chuyển, chánh niệm và tỉnh giác. Ví như, này các Tỳ-kheo, áo bị cháy hay đầu bị cháy, thời để dập tắt áo ấy hay đầu ấy, cần phải tận lực tác động ước muốn, tinh tấn, tinh cần, nỗ lực, không có thối chuyển, chánh niệm và tỉnh giác. Cũng vậy, này các Tỳ-kheo, để đoạn tận các ác bất thiện pháp ấy, cần phải tận lực tác động ước muốn, tinh tấn, tinh cần, nỗ lực, không có thối chuyển, chánh niệm và tỉnh giác.”

Nên thực tập niệm chết vào lúc nào?

Mỗi tối khi đi ngủ và mỗi sáng khi thức dậy, bạn hãy để vài phút để niệm chết. Hãy thầm niệm rằng: Trước sau rồi thì ai cũng chết. Hôm nay mình còn cơ hội để sống, hãy sống hết mình cho cuộc sống của mình. Chỉ có những gì trong sạch và chân thành mới có thể đem lại hạnh phúc lâu dài cho chính mình, dù sống hay là chết. Ngày mới sẽ bắt đầu với lời phát nguyện nỗ lực buông bỏ mọi suy nghĩ tiêu cực, xấu ác, những chướng ngại của vui buồn, hơn thua; nguyện sống hết lòng với những gì tốt đẹp nhất cho mình và những người chung quanh. Với sức mạnh của chánh niệm khi suy nghĩ về sự chết, bạn có thể rửa sạch mọi tham giận kiêu căng, các tật đố hiềm tị, và làm cho cuộc sống nội tâm được an bình ngay tức khắc. Trong truyền thống Mật tông Tây Tạng, quán niệm về tám giai đoạn tan rã của tiến trình chết sẽ giúp làm quen với sự chết. Khi giờ phút lâm chung xảy đến, bạn sẽ an nhiên tự tại ra đi mà không còn sợ hãi nữa.

Trích Cẩm nang Phật tử