ĐI DU LỊCH VÀ CHUYỆN BỊ LỪA

Là người địa phương, thỉnh thoảng ta còn bị lừa, hoặc bị “chặt chém” khi đi du lịch trong nước; huống chi là khách du lịch đến một đất nước lạ. Tôi đã đi du lịch bụi có, tour có, trong nước có, ngoài nước có, bị lừa có nhưng chưa nhiều. Xin chia sẻ với bạn đôi điều về bị lừa.

Đi tour trong nước: đi tour thì cũng không có nhiều “cơ hội” để bị lừa, chỉ trừ khi ta mua đồ bị chém hay chất lượng dỏm thôi. Theo kinh nghiệm của tôi thì không nên mua ở xung quanh khu du lịch, vì giá họ bán cho khách du lịch. Có thể vào chợ, và để ý người địa phương chấp nhận giá nào. Tuy nhiên, món giá trị nhỏ, nếu thích và chấp nhận giá thì cứ mua ngay, vì đôi khi kiếm lại không có. Hướng dẫn viên cũng có thể kiếm thêm bằng cách giới thiệu cho đoàn du khách mua đặc sản (giá không rẻ). Nếu đi ăn tự túc thì cần hỏi rõ giá cả, có thể hỏi HDV địa điểm ăn an toàn. Khi đến, nếu thấy đông người địa phương thì cứ vào ăn, nhớ hỏi giá, nếu có sẵn menu có giá thì yên tâm hơn.

Đi bụi trong nước: nên tìm hiểu trước về khoảng cách, mức sống, mức giá nơi đến. Và để ý người địa phương trả tiền như thế nào. Đi bụi thì không nên thể hiện mình có nhiều tiền hay sang trọng. Tranh thủ nói chuyện nhiều với dân địa phương để hỏi giá cả. Tôi đi bụi không bị lừa, nhưng có thể chưa tìm được giá rẻ hơn, thông minh hơn. Ví dụ đi Hội An, Hà Nội… thay vì lên taxi và tính theo km, thì có nhiều cách giá tốt hơn, ví dụ trả giá trọn gói với tài xế, kiếm xe “dù” (là xe tư nhân làm dịch vụ đưa rước người từ sân bay), đặc biệt chuyến đi ra sân bay có giá rẻ hơn nhiều so với giá taxi, vì xe tư nhân lập luận rằng họ ra sân bay xong, họ còn kiếm khách quay về được. Từ sân bay Đà Nẵng tôi đi taxi đến Tam Kỳ, giá tổng đài đưa là 600.000 đồng. Khi từ Tam Kỳ về Hội An, trao đổi với tài xế thì biết là giá chiều ngược lại Tam Kỳ về sân bay chỉ 260.000 đồng. Ngạc nhiên chưa? À, các bạn trẻ thường bị bắt nạt bởi những kẻ chuyên trấn áp du khách ở những nơi đông du khách, ví dụ Châu Đốc.

Đi tour nước ngoài: tôi chỉ mới đi 02 tour nước ngoài là Campuchia, và Lào, cũng chưa bị lừa gì. Tôi nghĩ, nên đi theo đoàn, buổi tối không nên đi mấy nơi nhạy cảm (như khu sex shows). Mua đồ lưu niệm hay đặc sản thì nơi có niêm yết giá và nhiều người mua thì cứ mua. Nhưng đừng nên mua mấy món đắt tiền như vàng, kim cương, đồ điện tử có giá trị… Khi đổi tiền cũng cẩn thận, chỉ đổi ở quầy đổi tiền có bảng hiệu, không đổi cho “cò” đứng ngoài đường. Có thể hỏi HDV.

Đi bụi nước ngoài: trường hợp này dễ bị lừa nhất, hình thức bị lừa đa dạng nhất. Nên tìm hiểu thông tin trước qua mạng Internet. Đổi tiền cứ đổi ở sân bay, quầy đổi tiền trong ga tàu, hoặc ở Khách sạn. Giá có thể thấp một chút nhưng an toàn, không sợ bị thiếu, bị tiền giả… Không đến nơi nhạy cảm, không ra ngoài nơi vắng vẻ buổi tối. Đi đâu cần có bản đồ, biết rõ khoảng cách đi, chỉ cho tài xế thấy bản đồ từ A đến B để họ không thể chạy lòng vòng. Có thể thương lượng giá trọn gói, và đề nghị tài xế ghi vào tờ giấy để tránh đến nơi rồi họ tráo trở. Đến địa điểm tham quan, đừng tin lời những người tự tiếp cận mình rồi nói là nơi này đóng cửa, nghe theo đề nghị của họ lên xe đi tham quan nơi khác. Cũng đừng tham rẻ, cả tin mà mắc bẫy mua hàng dỏm giá cao, và phải trả giá, cứ trả 30% giá họ nói, rồi giả bộ đi, nếu họ không bán mà ta muốn mua thì ta nâng lên từ từ. Người dân địa phương theo hỏi lịch trình thì đừng nói, đừng đưa vé hay hộ chiếu gì cho họ xem. Hành lý đơn giản, gọn, bình dân. Trang sức có giá thì để ờ nhà hết. Đồ quan trọng (hộ chiếu, tiền) thì mang trong người, trong quần/áo. Ở Châu Âu, tôi không bị, nhưng bạn bè tôi bị nhiều, là bị móc túi, bị làm phân tán sự chú ý để lấy hành lý. Ở Thái Lan thì tôi bị 1 trận trấn lột 500 baht trong khi xem sex show ở Patpong, cũng may là số tiền không lớn, và không xảy ra sự cố gì. Tởn tới già!

Tôi đã đi bụi Ấn Độ và Nepal, nghe Ấn Độ thì thấy hơi ớn vì tin tức về an ninh cho du khách ở Ấn cũng hơi bị xấu, lừa đảo cũng nhiều. Tôi đọc trên mạng mấy câu chuyện của các bạn trẻ đi Ấn bị lừa ở nhà ga, bến xe… Nhưng khi tôi đi thì không bị, chuyến đi Ấn của tôi thật sự thành công và tôi rất thích Ấn.

Tóm lại, để du lịch bụi nước ngoài tối thiểu hóa khả năng bị lừa thì bạn cần phải bỏ nhiều công sức lên mạng tìm hiểu nơi đi, khoảng cách, giá các phương tiện chuyên chở, giờ mở cửa – đóng cửa các điểm tham quan; nếu muốn mua đặc sản hay gì mắc tiền thì phải biết giá mặt bằng chung; và đừng ăn bận sang trọng để người ta “biết” mình có tiền rồi họ sinh tâm muốn lừa mình; vui vẻ với mọi người nhưng cần phải có đầu óc phán đoán – không nhẹ dạ cả tin.

SAIGON TRẺ

ĐI BỤI NƯỚC NGOÀI

Mấy năm tạm ngưng du lịch bụi nước ngoài (2012, 2013, 11 tháng đầu năm 2014), đến cuối năm 2014 máu lại nổi lên, nghiên cứu, mua vé cho chuyến đi Myanmar vào dịp Tết ta Ất Mùi, rồi lại bất ngờ làm luôn chuyến đi Tứ Động Tâm ở Ấn Độ và Nepal trong dịp Tết dương lịch, tôi thấy để du lịch bụi nước ngoài thì không quá khó, chỉ cần bạn thỏa 02 điều kiện chủ chốt: tiếng Anh, và tài chính.

Tôi không thích đi du lịch theo tour, lý do chính là: đi theo tour nên mình lười tìm hiểu thông tin, cuối cùng là đi về rồi chẳng nhớ chẳng rành bao nhiêu về nơi đến. Trong 21 quốc gia tôi đã đến thì chỉ có Campuchia và Lào là tôi đi tour, rốt cuộc chẳng còn ấn tượng gì mấy.

Tôi thích đi bụi, tự tìm kiếm thông tin từ A đến Z, tự mua vé, xin visa (nếu cần). Vì mọi thứ phải tự làm, nên làm xong thì sẽ rất nhớ, rất biết về điểm đến.

Chỉ cần có thẻ quốc tế, tốt nhất là tín dụng (credit) (vẫn có thể sử dụng thẻ ghi nợ quốc tế – debit), ta có thể dễ dàng và tiện lợi mua vé máy bay (thường là các hãng giá rẻ như Air Asia, Tiger Air, Vietjet, Jetstar, Indigo của Ấn…), và đặt phòng khách sạn qua Agoda.com (phải trả tiền bằng thẻ), hoặc Booking.com (có thể không cần phải trả tiền trước). Các website đặt phòng KS có đầy đủ tiện ích để ta tìm kiếm theo khu vực, hiện bản đồ vị trí KS, xem các đánh giá (reviews) của những người đã ở đó… Và quan trọng là Google Maps cho ta bản đồ của hầu như mọi địa điểm. Cộng với tìm kiếm thông tin về điểm đến qua LonelyPlanet.com hoặc cứ tìm qua Google.

Nếu bạn chưa đi, và tiếng Anh đủ để giao tiếp, thì cứ đi. Vạn sự khởi đầu nan. Đi lần đầu thì cái gì cũng lạ. Rồi sẽ hình thành bản lĩnh đi bụi, lên kế hoạch cho chuyến đi tốt hơn, xử lý tình huống tốt hơn, và hạn chế bị lừa. Vì là khách du lịch thì ta cũng là đối tượng của nhiều kẻ bất lương.

Tùy theo ngân sách, sở thích, độ tuổi, sức khỏe… mà ta có kế hoạch đi của riêng mình, không nhất thiết phải đi theo cách của người khác.

Chúc bạn có những chuyến đi bụi nước ngoài thật nhiều trải nghiệm hay!

PHỤ NỮ ĐI DU LỊCH BỤI MỘT MÌNH

Bài này viết về kinh nghiệm bản thân đi du lịch bụi một mình. Tôi thì chưa đi du lịch bụi một mình nhiều, chỉ vài lần thôi, đa phần tôi đi bụi 02 người phụ nữ. Tôi đã đi qua 21 quốc gia, chưa kể VN, trong đó có 08 quốc gia châu Âu, còn lại là quốc gia châu Á, trong 15 nước này chỉ có Campuchia và Lào là tôi mua tour du lịch, còn lại là tự đi bụi, nhưng có ít nhất là một bạn đồng hành. Bởi vì, khi ta du lịch nước ngoài, có nhiều điều lạ lẫm, rất cần có ít nhất một bạn đồng hành để chia sẻ, để bảo vệ lẫn nhau, và để chuyến du lịch còn có giá trị, nếu không sẽ buồn lắm và vì thế số tiền và thời gian bỏ ra sẽ không xứng đáng.
Còn ở VN thì tôi cũng đi bụi nhiều lần, mua tour có, tự đi có, đi có bạn có, đi một mình có. Ngẫm lại, các chuyến đi một mình gồm:
1. 15 tuổi, tự mình từ Tp.HCM về nhà ở Lấp Vò – tỉnh Đồng Tháp. 180km, có qua phà – phải xuống xe rồi qua bờ kia phải tìm đúng xe mà lên lại. Thật ra tôi đã đi tuyến đường này nhiều lần rồi nên không có gì đáng lo lắm. Mẹ dắt ra bến xe Miền Tây, mua vé, đưa lên xe, rồi Mẹ về lại Saigon vì có việc nên phải về nhà ở Lấp Vò sau, tôi có việc gấp (thi chuyển cấp gì đó, lâu quá rồi không nhớ) nên phải về Lấp Vò ngay. Chỉ có một điều đáng sợ nhất là những người bán hàng rong ở phà Mỹ Thuận, eo ôi, ai đã từng qua phà vào thời năm 1990 (khi tôi 15 tuổi) thì biết, họ hung dữ và lừa lọc cỡ nào.
2. 23 tuổi, gần tốt nghiệp Đại học, có bạn ở Bình Định, chưa từng ra miền Trung, hôm bảo vệ Thực tập xong, hứng chí phone nhỏ bạn ở Tây Sơn – Bình Định, hỏi số nhà, nói là “tao sẽ ra”. Nó ừ ừ à à nhưng thật sự không tin. Thế là ngay chiều hôm đó ra bến xe Miền Đông, bắt xe đi Quy Nhơn. Lên xe hỏi đường, đến ngã rẽ đi nhờ xe tải của anh hành khách quen trên xe đò. Sau này đọc báo Công An thấy nữ sinh đi nhờ xe tải bị sự cố, eo ôi, khiếp. Thế mà ngày ấy có biết gì đâu mà sợ Ra đến nhà nhỏ bạn, Mẹ nó hỏi mình đi bằng gì, khi nghe đi nhờ xe tải cho khoảng 30km thì bà la quá chừng.
3. Hình như 25-26 tuổi gì đó, đi bụi xe máy về quê chơi Tết, sau đó trở lên, chưa muốn về nhà, đi bụi xuống Gò Công (chưa từng đến) tìm nhà bạn, tưởng là tìm không được, ai ngờ cuối cùng có 1 chú xe ôm là bố của bạn của bạn dẫn đến tận nhà.
4. Lần bụi lớn nhất là một mình một xe Wave Honda, đi hơn 1000km hết các tỉnh ĐBSCL trong 7 ngày, thực hiện vào tháng 12 (cộng 2 ngày của 2009) năm 2008. Đi đủ các quốc lộ, tỉnh lộ… Rất thú vị. Đang định làm chuyến nữa sau 08 năm (2016) nè.
Kinh nghiệm đi du lịch bụi bằng xe máy của tôi:
– Tính toán hành trình, mỗi ngày đi tối đa 250km thôi, tốt nhất là đi khoảng 180-200km là vừa. Không đi khi mặt trời đã lặn. Thông thường tôi đến nơi vào khoảng trễ nhất là 5 giờ chiều. Đi trễ hơn quá nhiều rủi ro rình rập.
– Xe xăng nhớt đầy đủ, đừng chủ quan. Tôi không biết và hiện chưa thể tự xử lý khi bị thủng ruột xe, nhưng tôi có đem theo 1 ruột xe mới, nếu có sự cố thì đành dắt bộ tìm người làm giúp.
– Nên hỏi đường, và cân nhắc không nên quá mạo hiểm đi đường lạ, vì có nhiều đường đang làm, sợ nhất là đường đang làm – chạy rất vất vả.
– Có một túi nhỏ đeo bên người, tất cả giấy tờ tùy thân, thẻ ATM, tiền… đều phải ở sát bên người.
– Thuốc men, dầu, vật dụng cá nhân… đầy đủ.

Nói chung đi bụi ĐBSCL thì không có gì e ngại, đường dễ đi, người miền Tây đa phần tốt bụng, xởi lởi… Nếu đi bụi nước ngoài 01 mình thì thật sự tôi không muốn, vì như tôi đã nói, bỏ ra nhiều chi phí để đi một mình thì thấy chưa cân bằng “chi phí – lợi ích”. Tôi đi nhiều chuyến bụi nước ngoài 02 người phụ nữ, cũng phải cẩn thận, tránh đi nơi vắng lúc tối, tránh vào nơi “nhạy cảm”. À, chỉ có đi Myanmar lần 2 một mình, đi mua đá và kiếm nguồn cung cấp đá, đã đi qua, rành đường đi nước bước, và đi công việc chứ không phải đi bụi nên cũng không có trở ngại gì.

Đi bụi trong nước 01 mình thì tôi sẽ tiếp tục đi, muốn đi hết các tỉnh thành Việt Nam nhưng chưa thực hiện được vì chưa đủ hứng và điều kiện, có thể sẽ đi từng điểm trong 2-3 ngày.

Những ai chưa thử du lịch bụi, và muốn đi bụi, thì cứ đi, vạn sự khởi đầu nan mà, đi rồi sẽ tăng bản lĩnh đi bụi.

Saigon Trẻ

ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 4: VỀ NHÀ, VÀ CÁCH HẠN CHẾ BỊ MA PHÁ Ở KHÁCH SẠN

8 giờ sáng check out, đã nhờ khách sạn gọi taxi, giá 20 đô Brunei, thật ra do Air Asia đổi giờ bay, ban đầu định check out lúc 6 giờ sáng, giờ đó sợ chưa có bus, nên dặn khách sạn kêu taxi rồi, nhưng sau đó đổi lui 2 tiếng, nếu chưa kêu taxi có thể đi bộ ra đón bus ra thẳng sân bay, chỉ 1 đô Brunei/người. Nhưng thôi, ra sân bay đúng giờ là chuyện quan trọng, tốn tiền cũng đành chịu.

Sân bay Brunei không có nước uống miễn phí, phải mua nước. Sáng đã nấu nước pha cháo ăn liền, 1 gói 2 chị em cùng ăn lót dạ. Rồi ăn bánh tây, rồi ra sân bay mua ít đồ ăn… coi như xong bữa sáng. Sân bay Brunei vắng, chỉ có 8 cổng bay. Rồi cũng lên máy bay, đặt 2 món ăn trên máy bay, rất ngon. Bay hơn 2 giờ thì đến Kuala Lumpur. Chờ quá cảnh ở đây đến 7 giờ, làm biếng ra ngoài chơi nên cứ ở sân bay giết thời gian.

Xem tin biết ngày 26/9 Saigon “thất thủ” với mưa lớn ngập, sân bay TSN cũng thất thủ với Thủy tinh. Chiều ngày 27/9 nhờ bạn bè ở Saigon cập nhật tin, cũng bắt đầu mưa trên diện rộng từ 3 giờ chiều. Cứ lo không biết có về đúng giờ được không hay phải lê la đây đó nữa. May quá, cuối cùng cũng về được, đáp xuống an toàn, mưa lâm râm, không còn ngập. Đi taxi về đến nhà là 11 giờ đêm.

Pha sữa nóng làm mỗi người một ly lót dạ cho ấm bụng, rồi SGT thắp nhang các bàn thờ cho ấm nhà, rồi ngủ. Home sweet home. Về đến nhà là sướng rồi.

KẾT LUẬN

Brunei là xứ đạo Hồi, nên cấm hút thuốc nơi công cộng, cấm uống rượu nơi công cộng. Chẳng có gì chơi. SGT đi để biết. Bác tài taxi nói là dân Brunei muốn chơi thì qua Malaysia chơi, ngay kế bên, qua đó chơi gì cũng có. Người ít (chỉ khoảng nửa triệu dân cho hơn 5000 km2, lớn gần 2.5 lần Tp.HCM mà dân số chỉ 1/20 lần của Tp.HCM), cứ mỗi 2 người dân thì có 1 chiếc xe hơi, mà cũng chẳng thấy kẹt xe. Ăn uống cũng không mắc lắm. Nếu bạn thích đi đây đi đó để biết những gì khác ta, thì dằn túi 7-8 triệu là đi được. Nếu bạn chưa đi nhiều nước khác thì hãy ưu tiên nước khác nhé.

SGT đi nhiều rồi, chỉ có kỳ này ở Brunei, ở 2 khách sạn đều bị ma trong phòng. Tạm thời SGT có thể nghĩ ra 2 nguyên nhân: một là ít du khách nên phòng khách sạn ít được sử dụng, nên âm khí nhiều; hai là đạo Hồi có thể làm khó siêu thoát chăng?

Đi ở khách sạn, khách sạn có âm hồn là chuyện bình thường. Thế thì làm sao để hạn chế bị phá? SGT đúc kết như sau, xin chia sẻ cùng bạn:

Trước khi mở khóa vào phòng, nên gõ cửa 3 tiếng, rồi chờ chút hãy mở cửa, mở xong đứng nép qua một bên, chút xíu sau hãy vào. Vào rồi thì mở đèn lên hết, miệng thầm khấn đại khái là “Xin phép quý vị cho tôi ở tạm phòng này x đêm, nếu có vô tình phạm lỗi với quý vị xin quý vị lượng thứ cho.” Rồi nếu có ít bánh trái thì để ra dĩa để riêng một góc, mời “quý vị” dùng (xong rồi bỏ đồ ăn đó, không ăn).

Khi đi nên mang theo vật tâm linh (ví dụ đạo Phật thì mang theo mặt Phật, đã được trì chú càng tốt; nếu đạo Chúa thì mang tượng Chúa hay thánh giá…), và để đầu giường ngủ, mang bên mình càng tốt. Tối trước khi ngủ nên trì chú hay đọc kinh. Nếu sợ hay ngủ một mình thì nên để đèn, mở Tivi cho có tiếng động, để suốt đêm.

Hết!

ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 3: GADONG, JERUDONG, TỐI BỊ MA RUNG GIƯỜNG (tt)

Về phòng, SGT cũng không có cảm nhận gì, vì SGT nào giờ “trơ” như thế. Trong khi chị của SGT thì thấy trong người khó chịu. Trong phòng có khu vực góc phòng để cái bàn và 2 cái ghế ngồi là tối nhất. SGT bưng 2 cái ghế đặt xoay mặt vào trong, xoay lưng ra ngoài, để SGT phơi 2 cái áo (đi chơi cả ngày mồ hôi dơ quá, nên giặt 2 cái áo của 2 người, rồi phơi máy lạnh qua đêm là tạm khô). Có lẽ sự việc này đã “chạm” đến các âm hồn trong phòng – nơi họ dồn lại trú ngụ khi căn phòng bị 2 chị em SGT vô ở, mở đèn, mở Tivi tùm lum. Thử tưởng tượng xem, họ đang ngồi, mình lại bưng ghế đi, quay mặt ghế vô tường, rồi máng áo lên. Cũng may không máng quần áo lót hay quần.

Tối, 2 chị em ngồi 2 giường, SGT nói chuyện về cách xử lý khi có người vừa qua đời, và trong 49 ngày… Chị SGT ngồi nghe, mà dần dần thấy lạnh sau lưng, rồi lạnh từ chân lên… mà chỉ không nói cho SGT biết. Rồi SGT ngủ, chị SGT để Tivi vậy mà ngủ, SGT đâu có biết, thấy chỉ ngủ rồi thì SGT tắt Tivi, tắt đèn trong khu vực giường ngủ, chỉ để 2 cây đèn, 1 ở hành lang cửa ra vào và cửa toilet, 1 ở trong toilet.

Sau này chị SGT kể lại thì chỉ thấy rất khó ngủ, vai cổ nặng trịch như có ai níu kéo, chỉ lấy dầu xoa bóp, uống thuốc tùm lum. Ban đầu chỉ để “bùa hộ mệnh” (là mặt Phật thạch anh trắng) ở cái bàn con giữa 2 giường, nhưng sau đó chỉ khó chịu quá, mà nhìn thấy SGT ngủ ngon lành, lại biết SGT “công lực” tốt (trì chú, lạy Phật, tu tâm hàng ngày) nên chỉ nghĩ ma hổng dám làm gì SGT, nên lấy “bùa hộ mệnh” về để kế đầu nằm, thì sau đó ngủ ngon lành. Còn SGT thì… heheh, bị sự kiện chưa từng gặp trong đời.

Gần 2 giờ sáng (vì sau sự kiện thì SGT coi đồng hồ, là 2 giờ sáng), cái giường SGT nằm bỗng rung dữ dội, cảm thấy rõ ràng lực rung rất mạnh ngay dưới lưng mình, từ gầm giường. Bạn tưởng tượng như cái máy sàng rung lắc hạt để sàng hạt. SGT biết ngay là bị rồi. Thần thức SGT ngay lập tức hô to “Om mani padme hum”, hô đến lần thứ 3, tức chỉ khoảng 20 giây từ khi bị rung, thì SGT nhìn thấy (lúc đó chắc mở mắt rồi) chị SGT đã giật mình tỉnh dậy, rất vội vã ngồi dậy, tung mền, và bỏ 1 chân xuống đất, chồm qua định khều SGT, vừa lúc đó SGT nói chuyện được, SGT nói ngắn gọn rõ ràng “tui biết rồi”, thấy vậy chị của SGT quay trở về giường ngủ tiếp, ngủ nhanh chóng, vì chỉ tưởng SGT ngủ mớ và đã tỉnh, đâu có ngờ sự việc như thế.

SGT sau khi đã tỉnh, vẫn nằm nguyên, giường không rung nữa mà 2 chân SGT còn rung, SGT co 1 chân lên thì hết rung chân đó, rồi co tiếp chân kia thì cũng hết rung; không dám thẳng chân lại, SGT sau đó nói thầm bằng tiếng Việt lẫn tiếng Anh là “làm ơn cho tôi ngủ”. Sau đó không còn xảy ra việc gì nữa, chỉ có điều mỗi khi SGT sắp rơi vào giấc ngủ say thì thấy trong người bồng bềnh khó chịu nên lại tỉnh, không dám ngủ say, cứ chập chờn đến sáng. À, sau khi giường hết rung, nằm chút rồi SGT mới dám quơ tay lên đầu lấy ĐTDĐ xem giờ, thì thấy 2 giờ sáng. Sau đó SGT xuống giường đi toilet, mở hết 3 cây đèn ở khu vực này (vẫn chưa khôn để mở luôn đèn ngủ đầu giường, mở Tivi).

Chập chờn đến gần 6 giờ sáng, SGT dậy luôn, mở toang rèm cho ánh nắng tràn vào, đánh thức chị của SGT, dọn đồ chuẩn bị 8 giờ sáng check out để ra sân bay. Ngay trong phòng, hai chị em kể cho nhau nghe chuyện xảy ra hồi tối, cũng có cảm giác ớn ớn, nhưng không bị gì hay thấy gì nữa. SGT hỏi chị SGT rằng khi giật mình là do nghe gì, chị SGT nói chỉ nghe SGT ú ớ thôi, có nghĩa là SGT la to 3 lần Om mani padme hum thì không ra tiếng, lúc đó SGT muốn cựa quậy cũng không cựa được. Chỉ khi chị của SGT giật mình tỉnh và chồm qua thì SGT mới được “giải phóng” để thoát ra tiếng, và cử động được tay chân.

Sau này, khi về VN rồi, sáng hôm sau 2 chị em nằm chơi xem hình, chị SGT phát hiện ra hình chụp ở khách sạn 2 có 1 gương mặt, rồi SGT xem, phát hiện thêm 2 gương mặt, rồi up facebook, bạn bè phát hiện thêm 1 gương mặt đàn ông lớn nhất, nhìn cộc cằn bực bội. Cuối cùng là phát hiện 4 gương mặt trong hình ở khách sạn 2, mà toàn là hung dữ chứ chẳng hiền, trong đó có 1 gương mặt phụ nữ xanh từ khách sạn 1 qua đây. Ghê chưa.

Có thể nói thế này, SGT đã dịch ghế của họ, và tối đó sức khỏe SGT không tốt, đã yếu đi, và không gần “bùa hộ mệnh” nên họ có thể rung giường của SGT, chứ chưa “đè” được SGT hay làm gì hơn. Và có thể nhờ câu chú Om mani padme hum mà họ buông, hay nhờ đó mà chị SGT tỉnh giấc nhào qua, dương khí tăng nên âm khí rút.

(còn tiếp)

Saigon Trẻ

ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 3: GADONG, JERUDONG, TỐI BỊ MA RUNG GIƯỜNG

Đúng giờ, bác tài xế đã đến và tiếp tân gọi điện thoại lên phòng nói có phải tài xế của bạn đã đến không, SGT xác nhận và nói là đang xuống. Xuống dưới hỏi sao họ biết mà gọi đúng phòng thế? Thì ra bác tài nói là 2 khách nữ người Việt Nam, thì khách sạn họ tra ra ngay. Lên xe nói chuyện với bác tài hỏi han này nọ, chạy chừng 10 phút thì đến khách sạn thứ 2, đến khoảng 9h30 sáng, họ cho check-in ngay, cầm chìa khóa lên phòng, mở cửa phòng thấy phòng ốc rất ngon lành so với giá khoảng 700K VND/đêm cho 02 người, không bao gồm ăn sáng.

SGT có thói quen là vô phòng khách sạn hay chụp hình phòng ốc lúc còn “mới toanh”, nên cũng chụp mấy tấm, chụp rồi để đó, không có coi lại hình (chứ nếu coi kỹ chắc vội vã rút lui). Chị của SGT là người có lịch sử nhạy cảm với âm hồn, cứ bước vào đâu mà thấy ớn lạnh là biết có âm hồn ở đó. Lúc đó chỉ không nói gì, mà vào phòng thì đi te te ngay ra cửa sổ, mở toang cửa sổ, SGT cũng thấy hơi lạ nhưng không bận tâm lắm. Sau này chỉ kể lại là khi vừa bước vào phòng đã thấy lạnh lẽo, không dám nhìn vô khu toilet luôn, nên vội vã đến mở cửa sổ cho ánh nắng vào phòng.

Vô phòng xong rồi chỉ vài phút sau hai chị em ra khỏi phòng để đi chơi. Đi ra đường đón xe bus đi Jerudong cách đó mười mấy km, đi ngắm cảnh và ra biển chơi thôi. Ở Brunei đi xe bus cứ leo lên, lúc xuống mới trả tiền, 1 đô Brunei cho 1 người. Xe có thể ghé thả mình xuống hay dừng đón mình mà không cần ngay trạm. Cũng phải tìm hiểu trước để biết bus số mấy đi đâu. Đi bus số 55 ra chợ Jerudong, ngay bờ biển, là trạm cuối. Hai chị em xuống xe đi dạo biển, biển rất vắng, nhưng sạch, cảnh thơ mộng. Dạo chụp hình tí rồi lại leo lên bus đi về gần chỗ cũ, ghé đường hẻm số 137 của đường lớn Gadong, để đi bộ vô khu trung tâm ăn uống mua sắm của khu Gadong, ở đó có The Mall – Gadong là tòa nhà shopping mall lớn, nhưng buôn bán không sầm uất vì vẫn vắng người.

Biển Jerudong

Biển Jerudong

 

The Mall, Gadong

The Mall, Gadong

Đi bộ chừng 300 mét thì vô đến chỗ nhiều quán xá đông đúc, trưa rồi, đói rồi nên ghé Julibee ăn trưa, một phần mì Ý và một phần gà chiên với cơm trắng, giá 2 phần cũng khoảng 10 đô Brunei. Kem bên này ăn rất ngon. Ăn xong đi qua The Mall ở cách đó chừng 50 mét. Từ bữa đến giờ mới thấy The Mall là chỗ nhiều màu sắc nhất, còn mấy chỗ khác màu dịu chứ không “rộn ràng” như ở đây. 3-4 tầng lầu gì đó, trên cùng là Food Court, cũng không có.

Người Trung Quốc hành nghề xem tướng và bán “đồ tâm linh” ở Food Court của The Mall – Gadong: hai chị em ngồi nghỉ ở khu ăn uống tầng trên cùng của The Mall, mới ăn trưa xong nên chỉ ăn vặt, kêu dĩa khoai chiên giống như khoai môn cắt miếng, lăn bột chiên, chấm với dung dịch sệt gồm sữa và mật ong, rất ngon, uống ly trà sữa đá cũng rất ngon, thì có 1 anh chàng người quốc tịch TQ đến hỏi chuyện, nói tiếng Tàu. SGT thì nói tiếng Anh là chính, tiếng Tàu biết sơ sơ trình độ cỡ… mẫu giáo nhà trẻ; còn chị của SGT thì tiếng Tàu trình độ giao tiếp ok, thế là anh ta giới thiệu anh ta xem tướng, giá 10 đô Brunei một lần xem (khoảng 170K VND). Lịch sự mình cũng mời anh ta ngồi, nói chuyện, rồi anh ta “mớm” sơ sơ một số điều, thấy cũng đúng, thế là quyết định kêu anh ta xem cho chị mình để coi nói đúng sai thế nào, và anh ta cũng nói đúng về quá khứ. Anh ta nói chị mình muốn có tài lộc khơi thông thì nên mua “bùa” anh ta làm, giá 100 đô Brunei. Nghe nói là biết ngay mục đích chính của anh ta rồi. Chị mình cứ nói là không có mang theo nhiều tiền… anh ta cứ thuyết phục rồi tự hạ giá xuống 60 đô, rồi 30 đô. Tụi mình hỏi xem cái đó là gì, là một tập Chú Đại Bi bằng tiếng Hoa, nhỏ cỡ 3x4cm, trong túi plastic, có dây đỏ nhìn cũng xinh, nếu bên ngoài mua món này thì chắc 10 đô Brunei. Mình thấy chị mình có vẻ thích, giá 30 đô thì có thể mua, coi như bỏ ra 20 đô cho niềm tin, vì niềm tin tích cực sẽ sinh ra năng lượng tích cực, động lực tích cực, cũng đáng. Thế là mua. Còn tài lộc khơi thông hay không thì còn tùy duyên, tùy nhân quả. Rồi mình cũng kêu anh ta xem cho mình, cũng nói đúng. Thế là tổng cộng bay mất 50 đô Brunei cho sự kiện này. Không phải là bị lừa, mà là biết và đồng ý bỏ tiền ra để xem, để mua niềm tin, niềm vui. Xong, anh ta đi. Hai chị em ngồi tiếp, thì một lúc sau có 1 chàng khác cũng lại mở lời tiếng Tàu nói là xem tướng, hai chị em vậy là biết rồi, biết đây là “lò hành nghề” của mấy người này rồi. Thế là SGT đơn giản nói 1 câu với anh chàng này “Tui hổng biết nghe” (nói bắng tiếng Tàu), thế là anh ta đi luôn, chắc anh ta cũng tin, vì anh ta sau đó nghe 2 chị em nói tiếng Việt với nhau.

Ngồi chán rồi đi về, trời mưa, đứng trú mưa tí rồi đi bộ về. Đi bộ cũng hơn 1km về đến khách sạn, lúc đó khoảng 3 giờ chiều, và quyết định ở trong phòng luôn, tối ăn mì gói mang từ VN qua.

(còn tiếp)

Saigon Trẻ

ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 2: KHÁM PHÁ KHU TRUNG TÂM, VÀ MA THỦ THỈ TÂM SỰ (tt)

Khoảng 3 giờ lại lên đường đi khám phá khu trung tâm này. Đi bộ thả dọc các con phố, đi ngang tòa nhà Văn phòng Thủ tướng, chỉ đơn giản 2 tầng; rồi đi đến đền thờ Hồi giáo lớn Masjid Sultan Omar Ali Saifuddien, kiến trúc rất đẹp, có con đường nhỏ đi ra chiếc thuyền ngoài hồ. Rồi ngay kế bên là khu Shopping Center kiến trúc rất hoành tráng, giữa các tòa nhà là sân rộng có đài phun nước, cũng là chỗ ngồi nghỉ ngắm cảnh. Vô mua sắm một mớ rồi thả bộ lòng vòng phố phường, chụp hình… Khoảng 6 giờ tối ghé quán ăn kiểu ăn bốc, kêu món cá chiên gồm 1 con cá nục dài hơn 20cm chiên giòn, 1 chén cơm trắng, chén tương ớt để chấm; và một dĩa món lạ, gồm mấy cục bột luộc, nước sốt và khoai tây luộc, bắp cải, dưa leo, đậu đũa… ăn cũng ok, ngon nhất là con cá, tươi ngọt hết xảy. Bữa ăn hai người kèm 2 ly nước trà chanh đá và trà sữa đá, chỉ có 10 đô Brunei.

Xả rác bị phạt nặng ở Brunei

Xả rác bị phạt nặng ở Brunei

 

Đền thờ Hồi giáo lớn ở Brunei

Đền thờ Hồi giáo lớn ở Brunei

 

Khu mua sắm mà đẹp thế này này

Khu mua sắm mà đẹp thế này này

Ăn xong đi về khách sạn nghỉ ngơi để sáng mai đổi khách sạn sang khu Gadong. Tối ngủ, SGT tôi ngủ khò khò ngon lành, còn chị của SGT thì đêm khuya tự dưng nghe ai đó nói chuyện bên tai, nói cũng khá lâu, mà cái tai đó là chính giữa 2 chị em, chị ấy nghĩ trong bụng “sao giờ này mà SGT còn nói chuyện với mình, ko biết mình ngủ rồi sao, hay khuya rồi mà nó nói chuyện với ai mãi kìa”, rồi chỉ mở mắt ra quay qua nhìn thì thấy SGT ngủ ngon lành, thế là chỉ biết chuyện gì rồi, nhưng thôi kệ, cứ ngủ. Thế thôi, không có gì nghiêm trọng hơn. Chỉ đã để “bùa hộ mệnh” ở đầu nằm chính giữa 2 người. Bùa hộ mệnh này là mặt Phật Thích Ca bằng thạch anh trắng, xỏ vào xâu chuỗi thạch anh tím hạt 8 ly, có thể đeo cổ, có thể để đầu giường, mang trong túi xách… Xâu chuỗi này đã một lần “giải cứu” ngoạn mục cho chỉ khi chỉ bị dàn cảnh quẹt xe ngoài đường ở Tp.HCM; kết cục là thằng nhóc giả bị quẹt xe đã gọi thêm người tới tiếp uy hiếp, nhưng sau đó chính miệng thằng nhóc nói “thôi bỏ”, làm cái người đàn ông được kêu tới chửi thằng nhóc “ĐM, mày kêu tao tới rồi giờ mày bỏ hả mày”, cuối cùng đám người đó không làm phiền gì chị SGT cả. (Nói thêm: bạn nào muốn có cái tương tự cho mình thì có thể liên hệ SGT vì SGT bán đá phong thủy, mặt Phật thạch anh, SGT sẽ thiết kế làm cho bạn, và trì chú vào để tăng tác dụng linh thiêng, bảo vệ, bạn có thể xem www.hylacshop.com, hay gọi cho SGT số 0919.16.18.69 nhé. Không phải quảng cáo để bán hàng, mà nó thật sự có công dụng, bạn nào cần thì SGT giúp.)

"Bùa hộ mệnh"

“Bùa hộ mệnh”

Về nhà, xem lại hình chụp khi vào phòng khách sạn, chị của SGT nói nhìn ra 1 khuôn mặt, còn SGT nhìn không ra, rồi SGT up hình lên Facebook, có một người bạn có khả năng tâm linh nhìn ra 1 bóng phụ nữ mặt xanh đứng kế chị của SGT, SGT hỏi hiền hay dữ, nói là dữ. Dữ sao mà chỉ thủ thỉ thù thì với chị của SGT trong đêm? Có lẽ nhờ mặt Phật nên hồn ma không thể làm gì hơn. Và hồn ma không tương tác được với SGT vì khí dương (nhân điện) của SGT tốt, tâm cũng tốt, hàng ngày trì chú đại bi, có hộ pháp theo bảo vệ. SGT nói vậy không phải tự khoe hay tự cao gì cả, mà chỉ là lý luận của mình dựa vào sự kiện thực tế.

Sáng ra, chị kể SGT nghe ngay trong phòng khách sạn, hơn ớn nhưng mà thôi kệ, trời đã sáng, mở toang rèm cửa sổ cho ánh nắng vào phòng, và dọn đồ để 9 giờ trả phòng.

Nói thêm: sau khi về VN rồi, hai chị em SGT nói chuyện để nối lại các sự kiện liên quan ma, thì SGT được biết thêm thế này: ngay khi check-in vô phòng lúc 4g chiều, chút xíu sau chị SGT đi tắm, thì trong phòng tắm, cái đầu của chị SGT cứ bị chúi xuống như bị ai đè xuống, rồi bồn tắm rung như động đất, chỉ không nghĩ là ma, chỉ nghĩ là sức khỏe yếu, sợ bị đột quỵ, nên cầu Trời Phật phù hộ cho đừng bị sao ở xứ người thì phiền, cầu xong thì hết bị chúi, còn bồn tắm rung như động đất thì chỉ nghĩ thầm trong bụng là khách sạn này gì mà tệ, dưới bồn tắm là xốp hay sao mà rung dữ? Xong chỉ lẹ lẹ tắm rồi ra, vai cổ cứ nặng chình chịch, ra uống thuốc… Khi ra ngoài thì có mặt Phật ở gần bên nên tình hình không nghiêm trọng lắm. Tối ngủ thì để mặt Phật giữa 2 người, giường đôi nhỏ nên 2 người nằm cũng sát nhau, mặt Phật để giữa nên ma cũng không làm gì được. Chỉ có đêm thứ 2 là ma nói chuyện cho chỉ nghe thôi, nghe có âm thanh rủ rỉ rù rì chứ không nghe ra cái gì, tiếng gì. Tưởng ma hiền, ai ngờ cũng chẳng hiền tí nào nha, gương mặt hiện lên trong hình là hung dữ nha.

(còn tiếp)

Saigon Trẻ