3 CHỮ VÔ

Đọc sách về Đạo, tôi tin và thích 03 chữ Vô sau:

  1. Vô thường: Phật dạy vạn vật vô thường, có nghĩa là liên tục thay đổi, không bao giờ đứng yên. Cho nên, cái ta đang có, dù tốt, dù xấu, dù muốn, dù không, đều sẽ mất đi. Biết thế thì cứ vô tư mà sống, trân trọng những cái ta đang có, để đến khi nó mất đi thì ta cũng không tiếc nuối, vì nếu có tiếc nuối, khóc than, buồn bã thì cũng phải chấp nhận chân lý và sự thật này mà thôi.
  2. Vô ngã: Không có vật thể nào trên thế gian này có thể tự nó sinh tồn và phát triển mà không cần nhân duyên hòa hợp. Nôm na là không có cái ta. Vứt bỏ cái tôi của mình đi, cũng như quan niệm “cái của tôi”. Chẳng có gì là của ta, của tôi cả, vì ta không thể đảm bảo hay kiểm soát nó. Nó có thể không còn là của ta bất kỳ lúc nào. Chỉ có 1 thứ của ta mà ta có thể kiểm soát nó 100%: đó là thái độ của ta, hay rộng hơn là “tâm” của ta. Đó là cách ta nghĩ, cách ta cảm nhận, cách ta đáp lại sự việc. Thế bạn muốn “tài sản duy nhất” của bạn sẽ là cái đẹp, tích cực, tỏa sáng… hay là cái tiêu cực, xấu xí, nặng trịch mà bạn phải mang theo mọi lúc mọi nơi?
  3. Vô vi: làm gì cũng cứ thuận theo quy luật tự nhiên thì ắt sẽ thuận lợi, cái này là theo thuyết của Đạo Lão (Lão Tử).

Hiểu biết của tôi là như thế, tôi muốn đưa mọi thứ về đơn giản nhất, gọn nhất, để dễ hiểu, dễ tin, dễ thực hiện, dễ đi vào “máu thịt” của mình.

Nếu tôi có chỗ chưa đúng, mong được chỉ giáo!

GIẢI THOÁT & TRÓI BUỘC

Có một đệ tử quyết tâm học đạo với một vị đạo sư. Sau một thời gian dài thọ giáo, vị đại sư vì có việc phải đi xa nên căn dặn người đệ tử tiếp tục tinh tấn tu hành. Người học trò nghe lời thầy dặn công phu sớm tối không bê trễ. Vì nếp sống thanh bần người đệ tử chỉ có duy nhất một chiếc áo cà sa mà cứ bị chuột cắn rách hoài nên lại phải đi xin mảnh vải khác để vá vào. Phật tử thấy vậy bèn cúng dường cho tu sĩ một con mèo để trừ lũ chuột.

Từ ngày có con mèo, lũ chuột không dám lộng hành nữa, nhưng muốn giữ con mèo thì tu sĩ ngoài việc xin thêm cơm chay còn phải xin thêm sữa để nuôi con mèo. Có vị Phật tử hảo tâm cúng dường con bò để lấy sữa cho con mèo. Tu sĩ vui vẻ nhận con bò, nhưng bây giờ tu sĩ phải xin cỏ cho bò ăn.

Thấy vậy dân làng biếu tu sĩ một mảnh đất và dụng cụ canh nông để tu sĩ lo canh tác mà nuôi bò. Tu sĩ ra công cày cấy, trồng rất nhiều rau cỏ, bò ăn hoài không hết nên phải đem ra chợ bán bớt. Miếng đất quá phì nhiêu nên tu sĩ làm không xuể và phải nhờ người đến làm giúp.

Tu sĩ bây giờ có nhiều hoa lợi nên tiền bạc dồi dào bèn thuê thợ xây một cái chùa thật lớn. Ngày nào cũng lo mướn người khắc tượng, đúc chuông thật là vĩ đại nhưng thời gian tu hành không còn như trước. Bây giờ tu sĩ phải lo đồn điền, chùa to, tượng lớn, lo giao dịch buôn bán. Có tiền nhiều thì lo mua thêm đất mới để khai thác đầu tư.

Một hôm sư phụ trở về không thấy túp lều tranh mộc mạc mà thay vào đó là một ngôi chùa khang trang tráng lệ. Khách hành hương nô nức, ồn ào cúng vái van xin. Sau khi nghe người đệ tử giải thích nguồn cơn, sư phụ chỉ thở dài mà nói: “Xây cất đền thờ thật to chỉ là trói buộc, nào phải giải thoát. Tu tập tín đồ cho đông, ồn ào phức tạp chỉ gây trở ngại cho việc thanh tu. Than ôi chỉ vì một chiếc áo rách mà con đã đi thật xa, xa hẳn con đường mà ta đã chỉ dạy nhằm việc giải thoát. Con chỉ lầm lẫn một chút mà đã đi lạc đường lúc nào không hay. Nếu mình bị trói buộc vào các thứ đó rồi thì làm sao có thể giải thoát được?

(Trích Kinh Duy Ma Cật Giảng Giải – Lê Sỹ Minh Tùng)

GIẢI PHÁP ĐƠN GIẢN: XÌ HƠI BỚT ĐI

Một chiếc xe tải chở hàng, tài xế không để ý nên bị kẹt dưới gầm cầu. Xe chạy tới không được mà lùi cũng không xong. Rất nhiều người đứng chung quanh nhìn, bàn tán, còn phía sau thì các xe phải dừng lại vì kẹt.

Mọi người xúm lại tìm cách giải quyết để thông đường. Người thì bàn rằng hãy đào đường cho thấp xuống, người khác lại tính cắt bớt mui xe… nhưng cách nào cũng không ổn, đang khi tình trạng kẹt xe càng lúc một căng thẳng, xe nối đuôi nhau như rồng rắn vậy.

Lúc ấy có một cậu bé chen vào hiện trường, lớn tiếng nói với tài xế: “Bác tài, cháu chỉ cho bác một cách, bác xì bớt hơi mấy bánh xe đi, xe sẽ thấp xuống và có thể qua được”. Ðám đông cười ồ lên. Nhiều người lớn khó chịu vì con trẻ con mà đòi dạy khôn người lớn. Bác tài cũng thế nhưng đành thử vậy, và kết quả tốt đẹp.

Xì hơi để xe thấp xuống là cách đơn giản, nhưng trong lúc bối rối không ai nghĩ ra, còn em bé nghĩ đến. Em bé nghĩ được cách này vì tâm hồn của em đơn sơ, trong trắng, không băn khoăn về chuyện hư xe, không lo lắng về chuyện bị cảnh sát phạt, không bồn chồn vì làm ăn lỗ lã, không hiếu kỳ chỉ trỏ bình luận…

Câu truyện trên có lẽ không thật hoàn toàn, nhưng ít ra cũng giúp cho ta suy nghĩ về cuộc đời, về đời mình. Một khi đời sống của ta bị chi phối và ảnh hưởng quá nhiều về bên ngoài thì cuộc sống sẽ dễ lo sợ, bất ổn, vì ở đời có gì là tuyệt đối đâu. Và cuộc sống sẽ mất quân bình này cũng làm cho tâm hồn bị ảnh thưởng, bị trì trệ và xáo trộn theo.

Muốn đời ta đơn sơ, dù cuộc đời phức tạp. Muốn đời ta nhẹ nhàng, dù cuộc đời nặng trĩu đôi vai. Muốn đời ta thanh thản, dù cuộc đời rối ren. Muốn đời ta hạnh phúc, dù cuộc đời bất hạnh. Muốn có được sự thư thái cho đời mình. Ta hãy xì, hãy xả bớt hơi đang căng như quả bóng có thể nổ tung bất cứ lúc nào, dù chỉ gặp một va chạm nhỏ.

– Xì bớt hơi đang no căng vì bon chen sự đời, để thấy đời nhẹ nhàng, dịu ngọt.

– Xì bớt hơi đang no căng vì kiêu ngạo, để gặp gỡ lòng khiêm nhường.

– Xì bớt hơi đang no căng vì tham lam, để cuộc đời được thanh thoát.

– Xì bớt hơi đang no căng vì tích trữ, để cuộc đời bớt hành trang thế tục.

– Xì bớt hơi đang no căng vì ghen ghét, để thấy được mọi người thật dễ thương.

– Xì bớt hơi đang no căng vì tư lợi, để thấy được nhu cầu của tha nhân.

– Xì bớt hơi đang no căng vì phe cánh, để thấy được mình chẳng là gì.

– Xì bớt hơi đang no căng vì chống đối, để mọi người được vui hưởng hoà bình.

– Xì bớt hơi đang no căng vì hưởng thụ, để thấy mình còn ý nghĩa cho đời.

– Xì bớt hơi đang no căng vì bất mãn, để thấy được cuộc đời thật đáng yêu.

– Xì bớt hơi đang no căng vì hận thù, để thấy được thứ tha thật ngọt ngào.

– Xì bớt hơi đang no căng vì thắng thua, để thấy được tinh thần cộng tác của anh em.

– Xì bớt hơi đang no căng của oán hờn, để thấy được sức mạnh của nhân từ.

– Xì bớt hơi đang no căng vì nóng giận, để thấy được sự khôn ngoan sáng suốt trong bình tâm.

Nhìn vào các gia đình, sao trước khi đi hôn nhân, họ thật lý tưởng. Họ yêu thương nhau nhiều lắm: sẵn sàng dâng hiến, tha thứ, quên mình, từ bỏ vì người mình yêu. Nhưng khi đã lập gia đình thì cái thứ hơi của cá nhân lại phồng to lên khiến cho gia đình thêm căng thẳng, mất hết ý nghĩa ….

Giận nhiều sẽ khổ nhiều. Khổ vì mình không đạt được như ý. Người khác lại phải chịu đau khổ do nóng giận của mình gây ra. Vậy giận làm chi cho mệt. Buồn làm chi cho đời u ám. Và những thứ khác cũng vậy. Cứ vui lên cho đời thêm vui.

Ta hãy xì hết mọi thứ hơi của “thế gian” đã căng lại căng thêm, để thấy mặt trời luôn tươi sáng, hơi ấm được tỏa ra, tương lai đầy hy vọng, cuộc sống đầy tin tưởng, và luôn thẳng tiến về phía trước trong can đảm.

Khi chiếc xe tải chở thân xác mà bị kẹt, thì tâm hồn của ta cũng bị kẹt luôn. Kẹt giữa đường giữa phố, kẹt vì một vài trục trặc do thất bại, nghèo đói, bệnh tật, thử thách…. ta đừng sợ, hãy can đảm vươn lên.

Cái đáng sợ nhất, đó là…. kẹt trong chết mất linh hồn!

(SƯU TẦM)

VÌ SAO LÀ “HAPPY NEW YEAR”?

Ngày đầu năm, mọi người chúc nhau “Happy New Year”; hay “Năm mới Dzui Dzẻ” là phổ biến nhất. Tại sao Happy, hay Dzui Dzẻ là điều mọi người muốn chúc nhau trước hết? Ta còn cần những thứ khác nữa kia mà? Tiền bạc, Công danh, Sức khỏe, Thành công…

HAPPY

HAPPY

Bởi vì nếu có Tiền bạc, Công danh, Sức khỏe, Thành công mà thiếu đi Hạnh phúc, hay Dzui dzẻ thì cũng là “chưa được”. Tiền bạc, Công danh, Sức khỏe, Thành công có thể có đó, mất đó, ta không thể hoàn toàn kiểm soát được. Thế ta có kiểm soát hay “lôi kéo” Hạnh phúc, Vui Vẻ ở với ta không? Thưa có, hoàn toàn có thể!

Hạnh phúc là gì? Đơn giản hạnh phúc là yêu thích những thứ ta đang có. Vui vẻ là gì? Là trạng thái tâm lý, tinh thần tích cực, thoải mái. Cả 2 cái này (Hạnh phúc, Vui vẻ) đều liên quan đến trạng thái tâm lý, mà trạng thái tâm lý (hay gọi là Tâm) là cái DUY NHẤT ta có thể kiểm soát và điều khiển (dĩ nhiên, nếu ta đủ “công phu” kiểm soát và điều khiển nó)

Những bài Saigontrẻ sẽ đăng trong năm 2016 sẽ giới thiệu với bạn những trải nghiệm bản thân trong việc tiến tới kiểm soát, điều khiển cái TÂM nhằm có được cuộc sống hạnh phúc, an lạc, vui vẻ! Không khó đâu! Ngoài ra, những bài viết giới thiệu về Tử Vi, Phong Thủy, Tâm Linh, Đạo – những lĩnh vực SGT đã có duyên nghiên cứu, thực hành, trải nghiệm, và thấy cực hay, cực bổ ích – nên mong muốn chia sẻ với các bạn, giúp các bạn hưởng được những lợi ích như SGT đã và đang hưởng! Điều tốt chia sẻ thì sẽ được nhân lên gấp bội mà! Đó cũng là tâm nguyện của SGT, muốn góp phần làm cho cuộc sống của mọi người tốt hơn, về tinh thần, về hiểu biết, về vận dụng Tử Vi, Phong Thủy, Tâm Linh, Đạo vào cuộc sống để lợi lạc cho bản thân mình!

Chúc bạn Hạnh phúc, Vui vẻ!

Saigontrẻ

1/1/2016

4 loại chậu trên đời

Đức Phật so sánh con người với bốn loại chậu sành.

Một loại chậu sành bị thủng đáy. Người ta đổ bao nhiêu nước thì nước thoát chảy ra từ những lỗ thủng
đó hết bấy nhiêu. Loại chậu thủng đó ví cho hạng người, khi nghe giáo pháp Phật, như nước đổ lá môn,
lỗ tai này chạy ra lỗ tai kia, chẳng thâu thập được gì.

Loại chậu thứ hai thì bị nứt kẽ, ví cho hạng người, dù chúng ta có cố gắng nhét giáo lý vào tai, thì chẳng chóng thì chầy, những câu giáo pháp cũng rò rỉ thoát ra ngoài hết, chẳng giữ lại được chút gì. Cái chậu
nứt chẳng giữ được nước, lại trống rỗng.

Loại chậu thứ ba là loại chậu chứa đựng nước thiu thối – đó ví cho hạng người chứa đầy quan kiến trong đầu, cái gì cũng tự cho là đã biết, đã rành, ta đây là nhất, là số một, v.v… Loại chậu nước thiu thối này không thể đổ thêm nước mới vào, cũng như hạng người “ta đây” không thể chấp nhận cái gì mới mẻ hơn, vì họ tự cho là mình đã biết hết ráo trọi rồi, chẳng cần phải học hiểu thêm gì cả.

Loại chậu thứ tư là loại chậu không bị rò rỉ, không bị nứt kẽ, không chứa nước thiu thối, hoàn toàn trống rỗng sạch sẽ, lành lặn để có thể chứa đựng nước trong, mát, thơm, ngon, sạch. Ví dụ thứ tư ví cho hạng người minh mẫn, an vui, thích nghe và học hỏi giáo pháp cũng như thích được gần gũi thiện tri thức và tu tập cầu giải thoát cấu uế phiền trược.

Ayya Khema, Be An Island

Rồi cũng mất, lo làm gì?

Ngọn cuồng phong hung dữ đang lồng lộng thổi kia, bản chất chỉ là hư không giả tạm.
Lượn sóng khổng lồ đang cuồn cuộn tung mình tới bờ kia, suy cho cùng bản chất chỉ là nước biển.
Đám mây đen kịt đang che khuất cả ánh mặt trời kia, bản chất chỉ là vay mượn hơi nước và không
khí bầu trời.
Ngay cả đến cái tâm thức dầy dặc tư tưởng kia, rốt cuộc chỉ là luồng ảo hóa sinh sinh diệt diệt.
Vạn vật đều do nhân duyên sinh, vay mượn, gá tạm, rồi tan biến, chẳng còn gì.
Hiểu thấu rồi, có gì để tham sân, tiếc nuối, đắm nhiễm, lo âu, và tranh giành chiếm đoạt?
Milarepa, Drinking The Mountain Stream

Cái gì là Thiện?

Cái gì là thiện?

Không sát sinh là thiện, không trộm cắp là thiện, không tà hạnh là thiện, không ác khẩu là thiện, không nói dối là thiện, không nói lưỡi hai chiều là thiện, không nói thêu dệt là thiện, không nhiều chuyện là thiện, không tham cầu là thiện, không sử dụng các chất men say, ma túy là thiện, chánh kiến là thiện. Tất cả những thứ “không” được làm như trên là thiện; những ai sống thực hành được như thế là người hiền,
người thiện, người đạo đức.

Và cái gì là cội rễ của thiện? Không tham là cội rễ của thiện, không sân là cội rễ của thiện, không si là cội rễ của thiện. Không Tham, Không Sân, Không Si là cội rễ của Thiện.

Đức Phật dạy trong Kinh Trung Bộ