ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 4: VỀ NHÀ, VÀ CÁCH HẠN CHẾ BỊ MA PHÁ Ở KHÁCH SẠN

8 giờ sáng check out, đã nhờ khách sạn gọi taxi, giá 20 đô Brunei, thật ra do Air Asia đổi giờ bay, ban đầu định check out lúc 6 giờ sáng, giờ đó sợ chưa có bus, nên dặn khách sạn kêu taxi rồi, nhưng sau đó đổi lui 2 tiếng, nếu chưa kêu taxi có thể đi bộ ra đón bus ra thẳng sân bay, chỉ 1 đô Brunei/người. Nhưng thôi, ra sân bay đúng giờ là chuyện quan trọng, tốn tiền cũng đành chịu.

Sân bay Brunei không có nước uống miễn phí, phải mua nước. Sáng đã nấu nước pha cháo ăn liền, 1 gói 2 chị em cùng ăn lót dạ. Rồi ăn bánh tây, rồi ra sân bay mua ít đồ ăn… coi như xong bữa sáng. Sân bay Brunei vắng, chỉ có 8 cổng bay. Rồi cũng lên máy bay, đặt 2 món ăn trên máy bay, rất ngon. Bay hơn 2 giờ thì đến Kuala Lumpur. Chờ quá cảnh ở đây đến 7 giờ, làm biếng ra ngoài chơi nên cứ ở sân bay giết thời gian.

Xem tin biết ngày 26/9 Saigon “thất thủ” với mưa lớn ngập, sân bay TSN cũng thất thủ với Thủy tinh. Chiều ngày 27/9 nhờ bạn bè ở Saigon cập nhật tin, cũng bắt đầu mưa trên diện rộng từ 3 giờ chiều. Cứ lo không biết có về đúng giờ được không hay phải lê la đây đó nữa. May quá, cuối cùng cũng về được, đáp xuống an toàn, mưa lâm râm, không còn ngập. Đi taxi về đến nhà là 11 giờ đêm.

Pha sữa nóng làm mỗi người một ly lót dạ cho ấm bụng, rồi SGT thắp nhang các bàn thờ cho ấm nhà, rồi ngủ. Home sweet home. Về đến nhà là sướng rồi.

KẾT LUẬN

Brunei là xứ đạo Hồi, nên cấm hút thuốc nơi công cộng, cấm uống rượu nơi công cộng. Chẳng có gì chơi. SGT đi để biết. Bác tài taxi nói là dân Brunei muốn chơi thì qua Malaysia chơi, ngay kế bên, qua đó chơi gì cũng có. Người ít (chỉ khoảng nửa triệu dân cho hơn 5000 km2, lớn gần 2.5 lần Tp.HCM mà dân số chỉ 1/20 lần của Tp.HCM), cứ mỗi 2 người dân thì có 1 chiếc xe hơi, mà cũng chẳng thấy kẹt xe. Ăn uống cũng không mắc lắm. Nếu bạn thích đi đây đi đó để biết những gì khác ta, thì dằn túi 7-8 triệu là đi được. Nếu bạn chưa đi nhiều nước khác thì hãy ưu tiên nước khác nhé.

SGT đi nhiều rồi, chỉ có kỳ này ở Brunei, ở 2 khách sạn đều bị ma trong phòng. Tạm thời SGT có thể nghĩ ra 2 nguyên nhân: một là ít du khách nên phòng khách sạn ít được sử dụng, nên âm khí nhiều; hai là đạo Hồi có thể làm khó siêu thoát chăng?

Đi ở khách sạn, khách sạn có âm hồn là chuyện bình thường. Thế thì làm sao để hạn chế bị phá? SGT đúc kết như sau, xin chia sẻ cùng bạn:

Trước khi mở khóa vào phòng, nên gõ cửa 3 tiếng, rồi chờ chút hãy mở cửa, mở xong đứng nép qua một bên, chút xíu sau hãy vào. Vào rồi thì mở đèn lên hết, miệng thầm khấn đại khái là “Xin phép quý vị cho tôi ở tạm phòng này x đêm, nếu có vô tình phạm lỗi với quý vị xin quý vị lượng thứ cho.” Rồi nếu có ít bánh trái thì để ra dĩa để riêng một góc, mời “quý vị” dùng (xong rồi bỏ đồ ăn đó, không ăn).

Khi đi nên mang theo vật tâm linh (ví dụ đạo Phật thì mang theo mặt Phật, đã được trì chú càng tốt; nếu đạo Chúa thì mang tượng Chúa hay thánh giá…), và để đầu giường ngủ, mang bên mình càng tốt. Tối trước khi ngủ nên trì chú hay đọc kinh. Nếu sợ hay ngủ một mình thì nên để đèn, mở Tivi cho có tiếng động, để suốt đêm.

Hết!

ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 3: GADONG, JERUDONG, TỐI BỊ MA RUNG GIƯỜNG (tt)

Về phòng, SGT cũng không có cảm nhận gì, vì SGT nào giờ “trơ” như thế. Trong khi chị của SGT thì thấy trong người khó chịu. Trong phòng có khu vực góc phòng để cái bàn và 2 cái ghế ngồi là tối nhất. SGT bưng 2 cái ghế đặt xoay mặt vào trong, xoay lưng ra ngoài, để SGT phơi 2 cái áo (đi chơi cả ngày mồ hôi dơ quá, nên giặt 2 cái áo của 2 người, rồi phơi máy lạnh qua đêm là tạm khô). Có lẽ sự việc này đã “chạm” đến các âm hồn trong phòng – nơi họ dồn lại trú ngụ khi căn phòng bị 2 chị em SGT vô ở, mở đèn, mở Tivi tùm lum. Thử tưởng tượng xem, họ đang ngồi, mình lại bưng ghế đi, quay mặt ghế vô tường, rồi máng áo lên. Cũng may không máng quần áo lót hay quần.

Tối, 2 chị em ngồi 2 giường, SGT nói chuyện về cách xử lý khi có người vừa qua đời, và trong 49 ngày… Chị SGT ngồi nghe, mà dần dần thấy lạnh sau lưng, rồi lạnh từ chân lên… mà chỉ không nói cho SGT biết. Rồi SGT ngủ, chị SGT để Tivi vậy mà ngủ, SGT đâu có biết, thấy chỉ ngủ rồi thì SGT tắt Tivi, tắt đèn trong khu vực giường ngủ, chỉ để 2 cây đèn, 1 ở hành lang cửa ra vào và cửa toilet, 1 ở trong toilet.

Sau này chị SGT kể lại thì chỉ thấy rất khó ngủ, vai cổ nặng trịch như có ai níu kéo, chỉ lấy dầu xoa bóp, uống thuốc tùm lum. Ban đầu chỉ để “bùa hộ mệnh” (là mặt Phật thạch anh trắng) ở cái bàn con giữa 2 giường, nhưng sau đó chỉ khó chịu quá, mà nhìn thấy SGT ngủ ngon lành, lại biết SGT “công lực” tốt (trì chú, lạy Phật, tu tâm hàng ngày) nên chỉ nghĩ ma hổng dám làm gì SGT, nên lấy “bùa hộ mệnh” về để kế đầu nằm, thì sau đó ngủ ngon lành. Còn SGT thì… heheh, bị sự kiện chưa từng gặp trong đời.

Gần 2 giờ sáng (vì sau sự kiện thì SGT coi đồng hồ, là 2 giờ sáng), cái giường SGT nằm bỗng rung dữ dội, cảm thấy rõ ràng lực rung rất mạnh ngay dưới lưng mình, từ gầm giường. Bạn tưởng tượng như cái máy sàng rung lắc hạt để sàng hạt. SGT biết ngay là bị rồi. Thần thức SGT ngay lập tức hô to “Om mani padme hum”, hô đến lần thứ 3, tức chỉ khoảng 20 giây từ khi bị rung, thì SGT nhìn thấy (lúc đó chắc mở mắt rồi) chị SGT đã giật mình tỉnh dậy, rất vội vã ngồi dậy, tung mền, và bỏ 1 chân xuống đất, chồm qua định khều SGT, vừa lúc đó SGT nói chuyện được, SGT nói ngắn gọn rõ ràng “tui biết rồi”, thấy vậy chị của SGT quay trở về giường ngủ tiếp, ngủ nhanh chóng, vì chỉ tưởng SGT ngủ mớ và đã tỉnh, đâu có ngờ sự việc như thế.

SGT sau khi đã tỉnh, vẫn nằm nguyên, giường không rung nữa mà 2 chân SGT còn rung, SGT co 1 chân lên thì hết rung chân đó, rồi co tiếp chân kia thì cũng hết rung; không dám thẳng chân lại, SGT sau đó nói thầm bằng tiếng Việt lẫn tiếng Anh là “làm ơn cho tôi ngủ”. Sau đó không còn xảy ra việc gì nữa, chỉ có điều mỗi khi SGT sắp rơi vào giấc ngủ say thì thấy trong người bồng bềnh khó chịu nên lại tỉnh, không dám ngủ say, cứ chập chờn đến sáng. À, sau khi giường hết rung, nằm chút rồi SGT mới dám quơ tay lên đầu lấy ĐTDĐ xem giờ, thì thấy 2 giờ sáng. Sau đó SGT xuống giường đi toilet, mở hết 3 cây đèn ở khu vực này (vẫn chưa khôn để mở luôn đèn ngủ đầu giường, mở Tivi).

Chập chờn đến gần 6 giờ sáng, SGT dậy luôn, mở toang rèm cho ánh nắng tràn vào, đánh thức chị của SGT, dọn đồ chuẩn bị 8 giờ sáng check out để ra sân bay. Ngay trong phòng, hai chị em kể cho nhau nghe chuyện xảy ra hồi tối, cũng có cảm giác ớn ớn, nhưng không bị gì hay thấy gì nữa. SGT hỏi chị SGT rằng khi giật mình là do nghe gì, chị SGT nói chỉ nghe SGT ú ớ thôi, có nghĩa là SGT la to 3 lần Om mani padme hum thì không ra tiếng, lúc đó SGT muốn cựa quậy cũng không cựa được. Chỉ khi chị của SGT giật mình tỉnh và chồm qua thì SGT mới được “giải phóng” để thoát ra tiếng, và cử động được tay chân.

Sau này, khi về VN rồi, sáng hôm sau 2 chị em nằm chơi xem hình, chị SGT phát hiện ra hình chụp ở khách sạn 2 có 1 gương mặt, rồi SGT xem, phát hiện thêm 2 gương mặt, rồi up facebook, bạn bè phát hiện thêm 1 gương mặt đàn ông lớn nhất, nhìn cộc cằn bực bội. Cuối cùng là phát hiện 4 gương mặt trong hình ở khách sạn 2, mà toàn là hung dữ chứ chẳng hiền, trong đó có 1 gương mặt phụ nữ xanh từ khách sạn 1 qua đây. Ghê chưa.

Có thể nói thế này, SGT đã dịch ghế của họ, và tối đó sức khỏe SGT không tốt, đã yếu đi, và không gần “bùa hộ mệnh” nên họ có thể rung giường của SGT, chứ chưa “đè” được SGT hay làm gì hơn. Và có thể nhờ câu chú Om mani padme hum mà họ buông, hay nhờ đó mà chị SGT tỉnh giấc nhào qua, dương khí tăng nên âm khí rút.

(còn tiếp)

Saigon Trẻ

ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 3: GADONG, JERUDONG, TỐI BỊ MA RUNG GIƯỜNG

Đúng giờ, bác tài xế đã đến và tiếp tân gọi điện thoại lên phòng nói có phải tài xế của bạn đã đến không, SGT xác nhận và nói là đang xuống. Xuống dưới hỏi sao họ biết mà gọi đúng phòng thế? Thì ra bác tài nói là 2 khách nữ người Việt Nam, thì khách sạn họ tra ra ngay. Lên xe nói chuyện với bác tài hỏi han này nọ, chạy chừng 10 phút thì đến khách sạn thứ 2, đến khoảng 9h30 sáng, họ cho check-in ngay, cầm chìa khóa lên phòng, mở cửa phòng thấy phòng ốc rất ngon lành so với giá khoảng 700K VND/đêm cho 02 người, không bao gồm ăn sáng.

SGT có thói quen là vô phòng khách sạn hay chụp hình phòng ốc lúc còn “mới toanh”, nên cũng chụp mấy tấm, chụp rồi để đó, không có coi lại hình (chứ nếu coi kỹ chắc vội vã rút lui). Chị của SGT là người có lịch sử nhạy cảm với âm hồn, cứ bước vào đâu mà thấy ớn lạnh là biết có âm hồn ở đó. Lúc đó chỉ không nói gì, mà vào phòng thì đi te te ngay ra cửa sổ, mở toang cửa sổ, SGT cũng thấy hơi lạ nhưng không bận tâm lắm. Sau này chỉ kể lại là khi vừa bước vào phòng đã thấy lạnh lẽo, không dám nhìn vô khu toilet luôn, nên vội vã đến mở cửa sổ cho ánh nắng vào phòng.

Vô phòng xong rồi chỉ vài phút sau hai chị em ra khỏi phòng để đi chơi. Đi ra đường đón xe bus đi Jerudong cách đó mười mấy km, đi ngắm cảnh và ra biển chơi thôi. Ở Brunei đi xe bus cứ leo lên, lúc xuống mới trả tiền, 1 đô Brunei cho 1 người. Xe có thể ghé thả mình xuống hay dừng đón mình mà không cần ngay trạm. Cũng phải tìm hiểu trước để biết bus số mấy đi đâu. Đi bus số 55 ra chợ Jerudong, ngay bờ biển, là trạm cuối. Hai chị em xuống xe đi dạo biển, biển rất vắng, nhưng sạch, cảnh thơ mộng. Dạo chụp hình tí rồi lại leo lên bus đi về gần chỗ cũ, ghé đường hẻm số 137 của đường lớn Gadong, để đi bộ vô khu trung tâm ăn uống mua sắm của khu Gadong, ở đó có The Mall – Gadong là tòa nhà shopping mall lớn, nhưng buôn bán không sầm uất vì vẫn vắng người.

Biển Jerudong

Biển Jerudong

 

The Mall, Gadong

The Mall, Gadong

Đi bộ chừng 300 mét thì vô đến chỗ nhiều quán xá đông đúc, trưa rồi, đói rồi nên ghé Julibee ăn trưa, một phần mì Ý và một phần gà chiên với cơm trắng, giá 2 phần cũng khoảng 10 đô Brunei. Kem bên này ăn rất ngon. Ăn xong đi qua The Mall ở cách đó chừng 50 mét. Từ bữa đến giờ mới thấy The Mall là chỗ nhiều màu sắc nhất, còn mấy chỗ khác màu dịu chứ không “rộn ràng” như ở đây. 3-4 tầng lầu gì đó, trên cùng là Food Court, cũng không có.

Người Trung Quốc hành nghề xem tướng và bán “đồ tâm linh” ở Food Court của The Mall – Gadong: hai chị em ngồi nghỉ ở khu ăn uống tầng trên cùng của The Mall, mới ăn trưa xong nên chỉ ăn vặt, kêu dĩa khoai chiên giống như khoai môn cắt miếng, lăn bột chiên, chấm với dung dịch sệt gồm sữa và mật ong, rất ngon, uống ly trà sữa đá cũng rất ngon, thì có 1 anh chàng người quốc tịch TQ đến hỏi chuyện, nói tiếng Tàu. SGT thì nói tiếng Anh là chính, tiếng Tàu biết sơ sơ trình độ cỡ… mẫu giáo nhà trẻ; còn chị của SGT thì tiếng Tàu trình độ giao tiếp ok, thế là anh ta giới thiệu anh ta xem tướng, giá 10 đô Brunei một lần xem (khoảng 170K VND). Lịch sự mình cũng mời anh ta ngồi, nói chuyện, rồi anh ta “mớm” sơ sơ một số điều, thấy cũng đúng, thế là quyết định kêu anh ta xem cho chị mình để coi nói đúng sai thế nào, và anh ta cũng nói đúng về quá khứ. Anh ta nói chị mình muốn có tài lộc khơi thông thì nên mua “bùa” anh ta làm, giá 100 đô Brunei. Nghe nói là biết ngay mục đích chính của anh ta rồi. Chị mình cứ nói là không có mang theo nhiều tiền… anh ta cứ thuyết phục rồi tự hạ giá xuống 60 đô, rồi 30 đô. Tụi mình hỏi xem cái đó là gì, là một tập Chú Đại Bi bằng tiếng Hoa, nhỏ cỡ 3x4cm, trong túi plastic, có dây đỏ nhìn cũng xinh, nếu bên ngoài mua món này thì chắc 10 đô Brunei. Mình thấy chị mình có vẻ thích, giá 30 đô thì có thể mua, coi như bỏ ra 20 đô cho niềm tin, vì niềm tin tích cực sẽ sinh ra năng lượng tích cực, động lực tích cực, cũng đáng. Thế là mua. Còn tài lộc khơi thông hay không thì còn tùy duyên, tùy nhân quả. Rồi mình cũng kêu anh ta xem cho mình, cũng nói đúng. Thế là tổng cộng bay mất 50 đô Brunei cho sự kiện này. Không phải là bị lừa, mà là biết và đồng ý bỏ tiền ra để xem, để mua niềm tin, niềm vui. Xong, anh ta đi. Hai chị em ngồi tiếp, thì một lúc sau có 1 chàng khác cũng lại mở lời tiếng Tàu nói là xem tướng, hai chị em vậy là biết rồi, biết đây là “lò hành nghề” của mấy người này rồi. Thế là SGT đơn giản nói 1 câu với anh chàng này “Tui hổng biết nghe” (nói bắng tiếng Tàu), thế là anh ta đi luôn, chắc anh ta cũng tin, vì anh ta sau đó nghe 2 chị em nói tiếng Việt với nhau.

Ngồi chán rồi đi về, trời mưa, đứng trú mưa tí rồi đi bộ về. Đi bộ cũng hơn 1km về đến khách sạn, lúc đó khoảng 3 giờ chiều, và quyết định ở trong phòng luôn, tối ăn mì gói mang từ VN qua.

(còn tiếp)

Saigon Trẻ

ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 2: KHÁM PHÁ KHU TRUNG TÂM, VÀ MA THỦ THỈ TÂM SỰ (tt)

Khoảng 3 giờ lại lên đường đi khám phá khu trung tâm này. Đi bộ thả dọc các con phố, đi ngang tòa nhà Văn phòng Thủ tướng, chỉ đơn giản 2 tầng; rồi đi đến đền thờ Hồi giáo lớn Masjid Sultan Omar Ali Saifuddien, kiến trúc rất đẹp, có con đường nhỏ đi ra chiếc thuyền ngoài hồ. Rồi ngay kế bên là khu Shopping Center kiến trúc rất hoành tráng, giữa các tòa nhà là sân rộng có đài phun nước, cũng là chỗ ngồi nghỉ ngắm cảnh. Vô mua sắm một mớ rồi thả bộ lòng vòng phố phường, chụp hình… Khoảng 6 giờ tối ghé quán ăn kiểu ăn bốc, kêu món cá chiên gồm 1 con cá nục dài hơn 20cm chiên giòn, 1 chén cơm trắng, chén tương ớt để chấm; và một dĩa món lạ, gồm mấy cục bột luộc, nước sốt và khoai tây luộc, bắp cải, dưa leo, đậu đũa… ăn cũng ok, ngon nhất là con cá, tươi ngọt hết xảy. Bữa ăn hai người kèm 2 ly nước trà chanh đá và trà sữa đá, chỉ có 10 đô Brunei.

Xả rác bị phạt nặng ở Brunei

Xả rác bị phạt nặng ở Brunei

 

Đền thờ Hồi giáo lớn ở Brunei

Đền thờ Hồi giáo lớn ở Brunei

 

Khu mua sắm mà đẹp thế này này

Khu mua sắm mà đẹp thế này này

Ăn xong đi về khách sạn nghỉ ngơi để sáng mai đổi khách sạn sang khu Gadong. Tối ngủ, SGT tôi ngủ khò khò ngon lành, còn chị của SGT thì đêm khuya tự dưng nghe ai đó nói chuyện bên tai, nói cũng khá lâu, mà cái tai đó là chính giữa 2 chị em, chị ấy nghĩ trong bụng “sao giờ này mà SGT còn nói chuyện với mình, ko biết mình ngủ rồi sao, hay khuya rồi mà nó nói chuyện với ai mãi kìa”, rồi chỉ mở mắt ra quay qua nhìn thì thấy SGT ngủ ngon lành, thế là chỉ biết chuyện gì rồi, nhưng thôi kệ, cứ ngủ. Thế thôi, không có gì nghiêm trọng hơn. Chỉ đã để “bùa hộ mệnh” ở đầu nằm chính giữa 2 người. Bùa hộ mệnh này là mặt Phật Thích Ca bằng thạch anh trắng, xỏ vào xâu chuỗi thạch anh tím hạt 8 ly, có thể đeo cổ, có thể để đầu giường, mang trong túi xách… Xâu chuỗi này đã một lần “giải cứu” ngoạn mục cho chỉ khi chỉ bị dàn cảnh quẹt xe ngoài đường ở Tp.HCM; kết cục là thằng nhóc giả bị quẹt xe đã gọi thêm người tới tiếp uy hiếp, nhưng sau đó chính miệng thằng nhóc nói “thôi bỏ”, làm cái người đàn ông được kêu tới chửi thằng nhóc “ĐM, mày kêu tao tới rồi giờ mày bỏ hả mày”, cuối cùng đám người đó không làm phiền gì chị SGT cả. (Nói thêm: bạn nào muốn có cái tương tự cho mình thì có thể liên hệ SGT vì SGT bán đá phong thủy, mặt Phật thạch anh, SGT sẽ thiết kế làm cho bạn, và trì chú vào để tăng tác dụng linh thiêng, bảo vệ, bạn có thể xem www.hylacshop.com, hay gọi cho SGT số 0919.16.18.69 nhé. Không phải quảng cáo để bán hàng, mà nó thật sự có công dụng, bạn nào cần thì SGT giúp.)

"Bùa hộ mệnh"

“Bùa hộ mệnh”

Về nhà, xem lại hình chụp khi vào phòng khách sạn, chị của SGT nói nhìn ra 1 khuôn mặt, còn SGT nhìn không ra, rồi SGT up hình lên Facebook, có một người bạn có khả năng tâm linh nhìn ra 1 bóng phụ nữ mặt xanh đứng kế chị của SGT, SGT hỏi hiền hay dữ, nói là dữ. Dữ sao mà chỉ thủ thỉ thù thì với chị của SGT trong đêm? Có lẽ nhờ mặt Phật nên hồn ma không thể làm gì hơn. Và hồn ma không tương tác được với SGT vì khí dương (nhân điện) của SGT tốt, tâm cũng tốt, hàng ngày trì chú đại bi, có hộ pháp theo bảo vệ. SGT nói vậy không phải tự khoe hay tự cao gì cả, mà chỉ là lý luận của mình dựa vào sự kiện thực tế.

Sáng ra, chị kể SGT nghe ngay trong phòng khách sạn, hơn ớn nhưng mà thôi kệ, trời đã sáng, mở toang rèm cửa sổ cho ánh nắng vào phòng, và dọn đồ để 9 giờ trả phòng.

Nói thêm: sau khi về VN rồi, hai chị em SGT nói chuyện để nối lại các sự kiện liên quan ma, thì SGT được biết thêm thế này: ngay khi check-in vô phòng lúc 4g chiều, chút xíu sau chị SGT đi tắm, thì trong phòng tắm, cái đầu của chị SGT cứ bị chúi xuống như bị ai đè xuống, rồi bồn tắm rung như động đất, chỉ không nghĩ là ma, chỉ nghĩ là sức khỏe yếu, sợ bị đột quỵ, nên cầu Trời Phật phù hộ cho đừng bị sao ở xứ người thì phiền, cầu xong thì hết bị chúi, còn bồn tắm rung như động đất thì chỉ nghĩ thầm trong bụng là khách sạn này gì mà tệ, dưới bồn tắm là xốp hay sao mà rung dữ? Xong chỉ lẹ lẹ tắm rồi ra, vai cổ cứ nặng chình chịch, ra uống thuốc… Khi ra ngoài thì có mặt Phật ở gần bên nên tình hình không nghiêm trọng lắm. Tối ngủ thì để mặt Phật giữa 2 người, giường đôi nhỏ nên 2 người nằm cũng sát nhau, mặt Phật để giữa nên ma cũng không làm gì được. Chỉ có đêm thứ 2 là ma nói chuyện cho chỉ nghe thôi, nghe có âm thanh rủ rỉ rù rì chứ không nghe ra cái gì, tiếng gì. Tưởng ma hiền, ai ngờ cũng chẳng hiền tí nào nha, gương mặt hiện lên trong hình là hung dữ nha.

(còn tiếp)

Saigon Trẻ

ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 2: KHÁM PHÁ KHU TRUNG TÂM, VÀ MA THỦ THỈ TÂM SỰ

Sáng ở đây mặt trời mọc sớm. Khoảng 7 giờ sáng thì trời đã lên nắng đẹp. Gần 8 giờ xuống ăn sáng, bữa ăn sáng không xứng đáng tí nào, chỉ là chọn món – các món ăn sáng đơn giản kiểu Tây chứ không phải buffet. Xong, hai chị em thả bộ vào trung tâm. Đi chừng 300m đến ngôi chùa Tàu, ghé vô xem, chùa thờ Thần. Rồi đối diện là chợ Kianggeh, cũng thả vào xem. Rồi đi dọc bờ con kênh, thấy mấy anh lái thuyền kiếm khách du lịch chở đi khu làng nổi Kampong Ayer, bèn ngoắc một anh tấp vào, hỏi giá. Xem trên mạng là 30 đô Brunei đi một giờ, 15 đô đi 30 phút. Anh tài nói 15 đô / 30 phút, nhưng chỉ có 20 đô / 60 phút, thế là SGT đi luôn 60 phút. Nếu bạn thích ngồi thuyền máy chạy trên sông nước thì đi 60 phút, còn nếu không hào hứng lắm thì đi 30 phút cũng đủ, vì khu làng nổi gần như đối diện ngay trung tâm, có thể đi taxi-thuyền qua đó chỉ tốn 1 đô Brunei.

Anh tài bịt kín mặt như Ninja. Và thời điểm đó – khoảng 10 giờ sáng, trên sông hầu như không thấy thuyền khác chở du khách. Có lẽ quá ít du khách. Thuyền chạy băng băng trên sông, thuyền đẹp và chất lượng, vì sóng cứ đánh ầm ầm dưới đáy thuyền. Vắng hoe. 2 người SGT cũng hơi ớn, nhưng chắc không sao. Anh tài cho thuyền chạy 1 vòng rồi mới ghé bảo tàng Kampong Ayer, xem miễn phí, có bản đồ miễn phí, và quà miễn phí là 2 cái gài áo có chữ I Love Brunei. Đồ lưu niệm khá mắc, chỉ đơn giản như xâu chìa khóa, miếng nam châm dán tủ lạnh… cũng khoảng 4-6 đô Brunei/cái (70K-100K VND/cái).

Làng nổi Kampong Ayer

Làng nổi Kampong Ayer

 

Từ làng nổi nhìn về trung tâm Tp

Từ làng nổi nhìn về trung tâm Tp

Xong chuyến đi thuyền máy du ngoạn trên sông và làng nổi Kampong Ayer, hai chị em lên bờ và đi đến trạm xe buýt trung tâm ở gần đó để nắm tình hình. Đến nơi kiếm buýt 49 để đi “dòm” Hoàng cung nhưng không thấy buýt số 49, có một người đàn ông kiểu dân lao động hỏi “Bạn tìm gì, bạn muốn đi đâu”, mình nói, thì anh ta nói để anh ta chở đi tính mình 10 đô. Nếu đi bus đi và về 2 người tốn 4 đô rồi, còn phải chờ đợi, SGT trả giá 6 đô, anh ta đồng ý. Thế thì đi. Đây là người dân kiếm thêm bằng cách này, dùng xe hơi riêng của mình để chở khách, nên anh ta đề nghị SGT lên ngồi phía trên bên cạnh tài xế, vì nếu cả 2 người ngồi phía dưới thì cảnh sát sẽ phạt hay sao ấy, nếu ngồi trên 1 người thì giống như chở người quen – không phải chở khách thuê. Chạy chừng 5-10 phút thì đến Hoàng cung, nhưng Hoàng cung chỉ mở cửa vào 3 ngày Lễ gì đó của Hồi giáo, còn lại là đóng cửa thường trực. Hai người xuống chụp mấy tấm hình rồi lên xe về bến xe bus lại. SGT nói ngày mai SGT đổi khách sạn, từ khu trung tâm đến khu Gadong (giống như Q1 và Chợ Lớn), thống nhất giá với anh tài xế là 7 đô, rồi sau đó ảnh mới nói mai ảnh đi làm, ảnh giới thiệu bác tài khác, SGT cũng ok. Về đến bến xe bus, ảnh kêu bác tài kia đến nói chuyện, cho 2 bên biết mặt nhau, rồi hẹn 9 giờ sáng mai bác tài đến đón SGT ở khách sạn Jubilee để chở sang khách sạn mới ở khu Gadong.

Xong, đã đến giờ ăn trưa, hai chị em thấy tòa nhà có ghi Food Court ở tầng 2, bèn đi lên, trong tòa nhà cũng vắng hoe, lên đến đó quả là có Food Court nhưng cũng vắng, đi lòng vòng rồi kêu dĩa mì xào giòn, hỏi họ dĩa to cỡ nào, họ cho xem cái dĩa, xem xong thì SGT quyết định là 2 chị em ăn chung 1 dĩa vì không tài nào 1 người ăn hết. Dĩa mì xào và 1 lon nước ngọt ướp lạnh, hết khoảng 6 đô Brunei. Ăn xong đi bộ về khách sạn nghỉ trưa tránh nắng.

Dĩa mì xào giòn giá 85K VND, 2 người ăn

Dĩa mì xào giòn giá 85K VND, 2 người ăn

(mời bạn đọc bài tiếp theo)

Saigon Trẻ

ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 1: SAIGON – BRUNEI (tt)

Đáp xuống sân bay Brunei, nó nhỏ và đơn sơ như một sân bay tỉnh (Buôn Mê Thuột, hay Phú Quốc nhà mình), có 8 cổng bay mà thôi. Vô làm thủ tục hải quan, không một câu hỏi gì, họ xem rồi đóng mộc cho đi. Ra ngoài tìm mãi không thấy chỗ đổi tiền, bèn đi hỏi, thì ra trên lầu có, chỉ có 1 quầy đổi thôi. SGT đổi 200 đô Mỹ ra được khoảng hơn 260 đô Brunei. Khi đặt khách sạn ở Agoda, thấy khách sạn có dịch vụ đón sân bay miễn phí, SGT có ghi chú giờ đến nhờ họ đón, thế là khi đi lòng vòng kiếm chỗ đổi tiền, SGT thấy có anh chàng cầm tấm bảng có tên SGT để đón. Thế là được đón về khách sạn miễn phí, chuyến bay này chỉ đón có 2 người của SGT. Xe chạy khoảng 15 phút thì đến.

Khách sạn SGT đặt là Jubilee, cách trung tâm thành phố khoảng 1km, giá 2 đêm cho 2 người, có ăn sáng (mà ăn sáng cực kỳ đơn giản, bữa sau SGT bỏ luôn ăn sáng) là khoảng 2.3 triệu đồng. Có mini-mart (siêu thị nhỏ) ở ngay bên cạnh khách sạn. Có nhà hàng nhỏ bên cạnh luôn, nhưng nó đóng cửa (nghỉ bán luôn) ngay ngày SGT đến. Thấy menu giá mỗi món ăn bình quân khoảng 8-10 đô Brunei. Đô la Brunei bằng giá với đô la Singapore (khoảng 17 ngàn đồng VN), có thể xài tiền Singapore ở Brunei, họ chấp nhận. Nếu bạn có tiền đô la Singapore thì đem qua Brunei xài, khỏi cần đổi tiền.

Check-in khách sạn xong là gần 5 giờ chiều giờ Brunei (GMT+8, cùng múi giờ với Malaysia, sớm hơn VN 1 giờ, ví dụ VN 7g thì Brunei là 8 giờ). Thấy trong phòng không có nước uống miễn phí, điện thoại bàn lại không gọi được (cách sử dụng hơi lạ, sau này rảnh SGT xem tài liệu hướng dẫn thì mới biết cách dùng), SGT đi bộ xuống tiếp tân hỏi, họ nói xin lỗi là hôm nay thiếu nhân viên, họ hỏi mình mang luôn nước lên phòng được không, SGT ok, họ mang ra 1 bình nước uống chứ không có chai nước miễn phí như các khách sạn khác. SGT có đem theo bình nấu nước bằng điện, nhỏ gọn; nếu phòng khách sạn không có sẵn bình nấu nước thì mình cũng có ngay “đồ nghề”. Hai chị em nấu mì gói ăn cho có miếng nước nóng phục hồi sức khỏe. Ở nhà ăn mì gói thì chẳng thèm húp nước đâu, đi nước ngoài mới thấy giá trị của mì gói nóng, húp nước miếng nào thấy khỏe miếng đó.

Thấy bớt nắng, hai chị em bắt đầu ra phố. Đi bộ chút là đến trung tâm, nhưng đường phố rất vắng người dù là ngày thứ 7 trong tuần. Đi la cà lòng vòng, thấy sạch, yên tĩnh, vắng vẻ. Đi đến quán ăn Ayamku (đã nghiên cứu trước, đây là quán được giới thiệu là ngon, rẻ), quả thật ngon và rẻ. Hai phần ăn có cả nước uống chỉ có khoảng 10 đô Brunei, tức 170.000 VND. Phần của SGT là cả ½ con gà (nhỏ) chiên, 1 chén cơm, và rau củ chua ngọt. Rất ngon. Phần của chị SGT là khoai tây chiên, mấy miếng nugget cá, và hộp kem. Tất cả đều ngon. Quán vắng tanh.

Đường phố khu trung tâm lúc 8 giờ tối, vắng hoe

Đường phố khu trung tâm lúc 8 giờ tối, vắng hoe

 

Khu trung tâm Bandar Seri Bewagan

Khu trung tâm Bandar Seri Bewagan

 

Món gà chiên có giá khoảng 80K VND

Món gà chiên có giá khoảng 80K VND

 

Món ăn nhanh ở Ayamku, nhà hàng ngon rẻ

Món ăn nhanh ở Ayamku, nhà hàng ngon rẻ

 

Nhà hàng Ayamku, ngon, rẻ

Nhà hàng Ayamku, ngon, rẻ

Ăn tối xong, hai chị em đi bộ về khách sạn, chứ có gì đâu mà ngắm, vắng hoe! Về ghé vô mini-mart ngay bên cạnh khách sạn, mua một ít đồ rồi về phòng.

Đêm đầu tiên ngủ ngon, không có chuyện gì xảy ra.

(mời bạn xem bài tiếp theo)

Saigon Trẻ

ĐI BỤI BRUNEI VÀ CHUYỆN MA Ở KHÁCH SẠN: NGÀY 1: SAIGON – BRUNEI

Rãnh rỗi tìm thử thấy vé máy bay Air Asia đi Brunei không mắc, khứ hồi khoảng 150 đô Mỹ/người, trong lòng cũng hơi hơi định đi, rồi một hôm bà chị cả của SGT qua chơi, SGT hỏi đi không, chỉ ok ngay (chỉ cũng ham đi không khác gì mình), thế là chốt luôn, ngày hôm sau mua vé máy bay cho xong rồi quăng đó vì 5-6 tuần sau mới đi.

Khoảng 10 ngày trước khi đi, SGT mới bắt đầu tìm hiểu về quốc gia Hồi giáo nhỏ bé mà giàu có này (giàu thứ 5 trên thế giới). Thời gian đi chơi là 4 ngày, nhưng mất gần 1 ngày đi, 1 ngày về, còn hơn 2 ngày đi khám phá thôi. Mà nói thiệt, quốc gia này cũng không có gì hấp dẫn chơi bời, biết trước là đi để mở mang tầm mắt, để hiểu biết thêm về quốc gia đạo Hồi giàu có này, chứ không phải đi để chơi bời xa xỉ. Mà SGT cũng đâu có nhu cầu chơi bời nhiều, chỉ muốn đi để biết, và “điền thêm” vào danh sách quốc gia mình đã đến – Brunei là quốc gia thứ 21.

Cuối tháng 9, thời tiết cũng bớt nóng. Đi những nước khác thì SGT còn mang theo quần ngắn, áo “ba lỗ” cho thoải mái, còn đi Brunei thì chỉ mang theo quần dài, áo có tay, khăn quấn đa năng. Xứ Hồi giáo mà.

Sau đây là hành trình chi tiết, trong đó có phần SGT và chị SGT bị ma ở KS giỡn hay phá. Hấp dẫn nha, mời bạn đọc.

NGÀY 1: SÀI GÒN – KUALA LUMPUR – BRUNEI

Đi Air Asia chuyến bay sáng 8:35 qua Kuala Lumpur quá cảnh, rồi từ Kuala Lumpur bay tiếp sang Brunei, mình đã tính thời gian chờ quá cảnh ở sân bay Kuala Lumpur là 100 phút, chắc cũng đủ để đi đứng (xuống máy bay, đi bộ, làm thủ tục quá cảnh, đi bộ tiếp để ra cổng bay tiếp), nhưng qua chuyến này mới thấy nên dành nhiều thời gian hơn khi quá cảnh, tốt nhất là 2-3 giờ để đủ thời gian thong thả.

Máy bay khởi hành trễ hết 30 phút, đáp xuống trễ 20 phút so với giờ ghi trong vé, thế là còn có 80 phút – thật ra là 40 phút để lên máy bay, vì giờ boarding trước bay 40 phút. Sân bay KLIA2 của Air Asia rộng quá cỡ thợ mộc, đi bộ muốn gãy chân. SGT lưng đeo balo, tay kéo vali, đi ào ào, bà chị mình không cũng ào ào chạy theo, cũng mất 5-10 phút đi bộ mới vào đến cổng quá cảnh, vào rồi mới tìm cổng L vì nào giờ chưa đi cổng L, hỏi đường thì chỉ lên lầu, rồi đang loay hoay tìm thì thấy anh tài xế chạy xe điện vận chuyển khách (cho nhanh, hỗ trợ người già, người có hành lý nhiều…) thì hỏi và hỏi ảnh chở mình đi được không, ảnh gật. Thế là leo lên xe, ngồi hưởng thụ, ảnh chạy xe cũng xa nha, chừng 5 phút hơn mới đến cổng L10. Nhờ có xe chứ không chắc rã cặp giò chạy như điên mới tới cổng khởi hành đúng giờ.

Rồi lên máy bay bay tiếp qua Brunei. Chuyến bay khoảng 140 phút. Vì không có đường bay thẳng từ Sài Gòn qua Brunei nên phải quá cảnh ở Kuala Lumpur của Malaysia (khoảng 120 phút bay), nếu có chuyến bay thẳng thì chỉ mất khoảng 120 phút bay thôi. Ví dụ đơn giản như là 3 cạnh của 1 tam giác đều, nếu bay thẳng từ Saigon qua Brunei thì là 1 cạnh, mất khoảng 120 phút, còn hiện tại thì phải bay 1 chặng 120 phút qua Kuala Lumpur, rồi bay tiếp 1 cạnh 120 phút nữa từ Kuala Lumpur qua Brunei. Vé máy bay khứ hồi 1 người từ cho 2 chuyến bay đi, 2 chuyến bay về là khoảng 150 đô Mỹ, chưa tính tiền mua chỗ ngồi, đặt đồ ăn trên máy bay (không bắt buộc).

(mời bạn xem bài tiếp theo)

Saigon Trẻ