Phú Yên êm đềm

(TBKTSG Online) – Chúng tôi đáp xuống sân bay Đông Tác vào lúc xế trưa, đang vào thời điểm áp thấp nên khí hậu ở Phú Yên cũng khá dễ chịu. Điểm đến nghỉ đêm của chúng tôi là khách sạn Cendeluxe. Từ khách sạn này có thể nhìn thấy tháp Nhạn trên đỉnh núi Nhạn, cảnh ruộng đồng mênh mông và con sông lượn lờ quanh thành phố.

Không sôi động như ở Nha Trang, thành phố biển Tuy Hòa có vẻ hiền hòa, yên bình. Phú Yên vốn được coi là vựa lúa ở miền Trung. Ít có thành phố nào trên cả nước có thể nhìn thấy cảnh ruộng lúa xanh vàng bao quanh thành phố như Tuy Hòa. Nó tạo nên vẻ đẹp mộc mạc và nét đặc trưng riêng của Phú Yên. Phú Yên là một tỉnh duyên hải Nam Trung bộ, tính theo quốc lộ 1A, địa phận Phú Yên nằm giữa đèo Cả hay còn gọi là đèo Hổ Dương ở phía nam, giáp tỉnh Khánh Hòa và đèo Cù Mông hay còn gọi là đèo Cù Mãng, giáp tỉnh Bình Định về phía bắc.

Con sông Đà Rằng hay sông Ba (Krông Pa) uốn lượn xuyên qua đồng lúa mênh mông. Phú Yên còn là nơi đầu tiên phát triển nghề đánh bắt cá ngừ đại dương, là loại cá ngon và bổ nổi tiếng của thế giới.

Đêm ở Tuy Hòa cũng êm đềm. Từ trên tầng 17 của khách sạn, ở mọi góc nhìn với mọi vị trí, du khách có thể ngắm nhìn cảnh tháp Nhạn với ánh sáng trang trí nổi bật trên nền trời đêm.

Sáng hôm sau, chúng tôi được đưa đến cụm danh thắng hải đăng Đại Lãnh, mũi Điện, vũng Rô nằm cạnh đèo Cả, phía nam thành phố Tuy Hòa. Dọc đường, chúng tôi đi ngang qua bạt ngàn ruộng lúa hai bên quốc lộ 1A. Người dân ở đây nói rằng, đến mùa lúa là có đặc sản… chuột. Chuột ở Phú Yên nhiều đến nỗi người ta phải muối thịt chuột.
<
Quay nhìn về hướng bắc, trên đỉnh núi Chóp Chài có đài ăng ten, nhìn xa trông giống như một ngư dân đang đứng tung lưới.

Trên đường đến mũi Điện chúng tôi nhìn thấy xa xa ẩn hiện trong mây ngàn là núi Đá Bia hay còn gọi là Thạch Bi Sơn. Tương truyền rằng khi vua Lê Thánh Tôn thân chinh cầm quân đánh Chămpa, ông đã cho khắc chữ xác định biên giới lãnh thổ của nước Đại Việt. Núi Đá Bia có tảng đá cao 80 mét cao chót vót trên đỉnh, nay thuộc xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên.

Sau lộ trình 35 cây số, chúng tôi đến mũi Điện. Ở Phú Yên, người ta cho rằng đây là điểm cực Đông của đất liền nước ta, là nơi nhìn thấy tia nắng sớm đầu tiên. Con đường từ lộ chính đến mũi Điện đi ngang qua bãi Môn, một bãi biển tuyệt đẹp và cát trắng sạch. Theo tôi, bãi Môn đẹp hơn bãi biển Đại Lãnh ở chỗ là dọc theo con đường đến bãi Môn và mũi Điện là dòng nước ngọt trong trẻo chảy từ đất liền ra biển. Địa danh này được một người địa phương giải thích là do trước đây hai bên dòng nước ngọt có rất nhiều môn – một loại cây hoang giống như cây bạc hà dùng nấu canh chua ở miền Nam nên người dân ở đây đặt tên bãi biển này là bãi Môn.
Ngọn hải đăng mũi Nậy cao 25 mét với 107 bậc thang phía bên trong cột hải đăng, được xây dựng năm 1890. Đứng trên ngọn hải đăng có thể nhìn thấy cảnh trời nước mênh mông với sức gió thổi mạnh đến chao đảo người đứng. Do con đường lên ngọn hải đăng thoai thoải và có nhiều bóng cây rất lý tưởng cho chuyến đi tản bộ tham quan.

Rời mũi Điện, chúng tôi đi Vũng Rô, một vị trí bí mật tiếp nhận vũ khí từ miền Bắc chuyển vào cho chiến trường miền Nam qua những chuyến tàu ‘Không Số’ theo con đường Hồ Chí Minh trên biển. Vũng Rô là một vịnh ẩn mình giữa núi đá bao quanh bởi đèo Cả, núi Đá Bia và hòn Bà từ ba phía đông, tây và phía bắc. Phía nam của vịnh là hòn Nưa cao 105 mét, sừng sững như một pháo đài canh gác cửa ra vào vịnh. Con đường đến Vũng Rô đi qua đèo núi quanh co. Rất nhiều tàu thuyền đánh cá neo đậu trong vịnh tạo nên cảnh quan đẹp mắt.

Sáng hôm sau, chúng tôi được đưa đi tham quan gành Đá Đĩa, cách thành phố Tuy Hòa 50 cây số; trong đó có 13 cây số rẽ về hướng đông ở gần đầu cầu Ngân Sơn và chạy dọc bờ sông về xã An Ninh Đông. Đây là vùng giáp biển với đặc điểm là đá ở đây hình lục giác hoặc hình tròn, có mặt cắt trông như đĩa đựng thức ăn. Từng cột đá dựng chéo hay thẳng đứng sắp xếp khít đều lên nhau với chiều rộng của vùng có đá đĩa khoảng 50 mét và trải dài hơn 200 mét.

Dọc theo gành Đá Đĩa là nhà dân trồng hoa màu và nhất là có bãi biển đẹp dài chừng 3 cây số gần đó, rất tiện cho du khách đến tham quan và tắm biển. Được biết Đá Đĩa là loại đá bazan, được hình thành trong quá trình hoạt động của núi lửa. Nham thạch phun từ miệng núi lửa ra biển khi gặp nước biển lạnh thay đổi nhiệt độ đột ngột nên bị đông lại mà thành. Do nằm ở hướng chính đông và giáp biển nên khi đứng tham quan ở gành Đá Đĩa sóng rất to, đánh mạnh vào gành tạo nên cảnh sóng bọt trắng xóa, chụp ảnh rất đẹp.
Trở lại Phú Yên, chúng tôi ghé tham quan nhà thờ Mằng Lăng, được xây dựng năm 1892 thuộc huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên. Nhà thờ vẫn còn giữ được nét cổ xưa, là một trong những nhà thờ thuộc nhóm cổ nhất Việt Nam. Từ ngoài cổng bước vào, phiá bên trái có ngọn đồi, trên có tượng của ngài Andre Phú Yên, một con người đã ‘tử vì đạo’. Bên trong quả đồi là hang động, nơi lưu giữ cuốn sách thánh kinh tiếng Việt đầu tiên được in ở Ý do cha Đắc Lộ thực hiện.

Sáng hôm sau chúng tôi lên thăm tháp Nhạn. Xuống xe ở chân núi Nhạn, chúng tôi đi đường vòng khoảng chừng vài trăm mét là đến chân tháp. Tháp Nhạn trông đơn giản hơn so với các tháp chàm khác như thápPonagar (Nha Trang), tháp Bánh Ít (Quy Nhơn). Tháp Nhạn là thắng cảnh được coi là hình ảnh tiêu biểu của tỉnh Phú Yên, là nét tô điểm cho thành phố Tuy Hòa về đêm.

Gần đến giờ ra sân bay, chúng tôi vẫn cố gắng tranh thủ ghé qua chợ Tuy Hòa. Hỏi thăm người dân nơi đây, chúng tôi tìm đến mua vài thứ đặc sản như cà phê Phú Yên có vị riêng, được nhiều người ưa thích và có nhiều thương hiệu nổi tiếng tại địa phương, chả cá chiên sẵn, chả bò “cô Tý”…

Người Phú Yên cũng đang đẩy mạnh sản xuất, tiếp thị cho sản phẩm từ nguyên liệu sẵn có như thủ công nghệ làm từ gáo dừa, các sản phẩm mỹ nghệ làm từ vỏ ốc biển. Một vài loại khô cá ướp sẵn có tên nghe là lạ như khô cá lao, cá bồi… Nước mắm ở Phú Yên cũng có vị thơm ngon không kém những nhãn hiệu nước mắm khác nhưng tiếc là chưa xây dựng thương hiệu riêng.
(Theo TBKTSG Online)

Lưu luyến Hà Giang

Tôi từng nghe nói nhiều về mảnh đất địa đầu của Tổ quốc – Hà Giang, lòng không khỏi ước ao được đặt chân đến đó một lần. Và tôi đã thỏa nguyện…

Lần đầu tôi được tới Hà Giang. Lần đầu tôi đi qua những ngọn núi đá cổ cao ngất, vẽ lên nền trời thăm thẳm những đường cong dài vô tận. Tôi không lạ lẫm gì với những cảnh núi non hùng vĩ, vậy mà lần này vẫn không nén được niềm hân hoan đến nghẹt thở.

Những rặng đá tai mèo ngút ngát với những nương ngô vàng ươm lưng chừng trời…

Này là vực sâu. Này là những rặng đá tai mèo ngút ngát. Này là những nương ngô vàng ươm lưng chừng trời… Tôi như lặng đi trước thiên nhiên hoang dại… Tự do. Bất tận.

Hoa trên đỉnh núi

Đang là mùa thu, không khí khô vàng hanh nắng. Nắng chỉ càng nhuốm cho cảnh vật một dáng vẻ rạng rỡ đầy sức hút.

Núi đồi của người Mông nằm yên bình giữa màu xanh của rừng.

Đâu đó trên những triền núi đá tai mèo sắc nhọn, giữa những thung lũng xanh tôi lại bắt gặp những mái nhà tranh thâm thấp của người Mông nằm lẫn trong màu xanh của rừng. Bình yên như cổ tích.

Ngỡ ngàng trước một thửa rau xanh lẫn trong lòng núi đá, những thiếu nữ vùng cao với nét cười e thẹn…

Vào khu chợ Đồng Văn, tôi như mê đi bởi sắc màu rực rỡ của cuộc sống nơi đây.

Chợ Đồng Văn không chính phiên, nhỏ xíu nhưng căng tràn sự sống. Những quầy hàng be bé bày tràn cả ra đất hoa quả, đồ ăn, thức uống, đồ dùng sinh hoạt đơn sơ. Tất cả râm ran những thanh âm náo động và đầy màu sắc.

Chợ Đồng Văn đơn sơ mà đầy sức sống

Người dân tộc ở đây ra chợ dù là phụ nữ, đàn ông hay trẻ con, ai cũng đều mang trên lưng một chiếc gùi. Các bà mẹ dắt díu theo vài đứa trẻ, đi đâu cũng phải luôn tay tước sợi. Họ vận đồ truyền thống, váy áo sặc sỡ, cười những nụ cười phúc hậu.

Chợ họp ngay gần phố cổ Đồng Văn. Những ngôi nhà đá nhỏ xíu, cửa gỗ, cổng gỗ xinh xắn với những bờ tường hoặc bậc cầu thang bằng đá vững chắc. Nhà nằm sát núi, cây rừng phủ bốn phía êm đềm.

Nhà cổ Đồng Văn

Đi vào các bản làng xa, niềm vui trong tôi có lúc lịm đi, khi bắt gặp vài dáng người bé nhỏ còng lưng địu ngô, địu củi lên dốc cao. Những dáng người lom khom trèo lên dốc núi, cô độc. Một cô bé người Mông cõng cả gùi ngô nặng trịch nhưng miệng vẫn tươi cười

Tôi ghi những hình ảnh ấy vào tim, ghi những xao xuyến ấy vào lòng, để thương hơn mảnh đất đầy nắng nỏ này.

Nét thơ ngây của em bé vùng cao.

QUỲNH ANH

Theo TTO

Đi Trà Vinh 02 ngày cuối tuần

Bạn đã đi Trà Vinh bao giờ chưa? Nếu chưa thì bạn có thể tổ chức đi bụi Trà Vinh trong 02 ngày cuối tuần. Đi xe máy. Có nhiều đường đi Trà Vinh từ Tp.HCM: nếu đi xe đò bạn phải đi đường vòng qua Vĩnh Long, mất hơn 200km. Nếu đi xe máy bạn sẽ đi đường qua Bến Tre, qua phà Cổ Chiên, chỉ khoảng 130km, nếu đi đường tắt nữa, không qua phà Cổ Chiên mà đi qua đò ở gần thị xã Trà Vinh – Thạnh Phú của Bến Tre thì chỉ mất khoảng 110km. Phải qua phà Hàm Luông của Bến Tre và hoặc là phà Cổ Chiên, hoặc là đò ngang nối liền Thạnh Phú – Bến Tre với huyện Càng Long – Trà Vinh. Chỉ mất không đầy 4 giờ đi xe máy, chạy chậm, và chờ phà.

Phà Hàm Luông

Phà Hàm Luông

Phà Cổ Chiên

Phà Cổ Chiên

Đến Trà Vinh bạn có thể ở lại KS Cửu Long, KS 3 sao lớn nhất Trà Vinh, 200.000 đồng/phòng đôi/đêm, có ăn sáng buffet. Đặc biệt bạn nên ăn ít nhất 1 bữa trưa hay tối ở nhà hàng của KS này, nấu rất ngon, giá cả hợp lý.

Chợ Trà Vinh ở trung tâm TX Trà Vinh

Chợ Trà Vinh ở trung tâm TX Trà Vinh

Xe lôi đạp

Xe lôi đạp

Đến Trà Vinh thì bạn nên đến Ao Bà Om, chùa Hang. Nếu có thời gian bạn có thể đi biển Ba Động cách TX Trà Vinh cũng khoảng 50km. Mình chưa đến đó nhưng sẽ đi khi có dịp. Đồ ăn thức uống ở Trà Vinh cũng rẻ. Thị xã nhiều cây xanh nên không khí trong lành, hiền hòa, nhiều người Khmer – họ cũng rất hiền.
Đặc sản nên ăn thử gồm: dừa sáp (xem mấy bài trước mình có viết và đưa hình về dừa sáp), bánh tét Trà Cuôn, bánh tét cốm dẹp, bún nước lèo….

Bún nước lèo

Bún nước lèo

Ao Bà Om – Trà Vinh

Đi đến Trà Vinh thì bạn nên đến Ao Bà Om một lần cho biết. Ao Bà Om cách trung tâm TX Trà Vinh vài km. Ao giờ đã không còn “đẹp nên thơ” vì nước ít, không sạch, không trong… Nhưng bạn sẽ ấn tượng với những cây cổ thụ xung quanh ao, đặc biệt là rễ cây nhô cao có thể dùng làm băng ghế cho các cặp tình nhân… và một bầu không khí trong lành, chưa bị “dịch vụ du lịch” làm tổn hại.

Rễ cây rất đặc biệt

Rễ cây rất đặc biệt

Đôi nét về lịch sử cũng như tên gọi của ao Bà Om (sưu tầm):
Ao Bà Om, hay Ao Vuông, là một thắng cảnh độc đáo và nổi tiếng ở tỉnh Trà Vinh, Việt Nam, thuộc khóm 3, phường 8 thị xã Trà Vinh (trước đây là ấp Tà Cụ, xã Nguyệt Hóa, huyện Châu Thành), cách trung tâm thị xã Trà Vinh khoảng 7 km dọc theo quốc lộ 53 về phía tây nNam. Ao có hình chữ nhật, rộng 300 m, dài 500 m (vì gần với hình vuông nên còn được gọi là Ao Vuông). Mặt nước ao trong xanh và phẳng lặng được phủ bởi hoa sen, hoa súng. Ao được bao bọc xung quanh bởi các gò cát mấp mô với các hàng cây sao, cây dầu cổ thụ hàng trăm năm tuổi có rễ nổi lên khỏi mặt đất tạo nên những hình thù kì lạ.
Theo truyền thuyết, để có hồ nước ngọt dùng trong mùa khô, dân làng người Khmer tổ chức cuộc thi đào ao giữa hai nhóm phái nam và nữ đồng thời cũng để quyết định phái nào thua sẽ phải đi cưới hỏi phái kia. Bên phái nam ỷ sức mạnh, vừa làm vừa chơi. Bên phái nữ dưới sự lãnh đạo của người tên Om, dùng nhiều mưu mẹo để trì hoãn nhóm nam. Khi đào gần xong, họ còn cho thả đèn lồng ở phía đông làm cho nhóm nam tưởng là sao Mai đã mọc nên nghỉ sớm. Sau cuộc thi, nhóm nam thua cuộc và ao của họ hiện vẫn còn dấu tích tuy đã cạn nước. Ao của nhóm nữ được đặt tên theo tên của bà Om.
Ngày nay ao Bà Om thường được các học sinh sinh viên chọn làm nơi cắm trại vào những dịp lễ hay lúc nghỉ hè. Đây cũng là nơi hẹn hò của nhưng đôi nam nữ cũng như là nơi các cặp vợ chồng mới cưới đưa nhau ra chụp hình quay phim lưu niệm.
Gần ao có chùa Âng là ngôi chùa Khmer cổ, độc đáo và hài hoà với cảnh sắc thiên nhiên.
Năm 1996 quần thể chùa Âng và ao Bà Om đã được Bộ Văn hoá Thông tin công nhận là di tích văn hoá lịch sử cấp quốc gia.

Ao Bà Om

Ao Bà Om

Du lịch Buôn Mê Thuộc

Đến với Buôn Mê Thuộc, bạn sẽ được khám phá nét văn hóa, thiên nhiên Tây Nguyên. Bạn sẽ được cơ hội cưỡi voi, đi thuyền độc mộc, tận hưởng màn đêm bên hồ Lak… Rất nhiều công ty du lịch có Tour đi Buôn Mê Thuộc 3 ngày 2 đêm.
Tớ đã đi tour Ban Mê Thuộc vào Tết 2003 với mấy người bạn. Một số hình cho bạn tham khảo:

Cưỡi voi - voi đi lắc lư, ngồi không có dây an toàn, chỉ sợ rớt xuống đất

Cưỡi voi - voi đi lắc lư, ngồi không có dây an toàn, chỉ sợ rớt xuống đất

 

Voi cao hơn người

Voi cao hơn người

 

Tp. Buôn Ma Thuộc - Tết năm 2003

Tp. Buôn Ma Thuộc - Tết năm 2003

 

Điệu múa Ê Đê

Điệu múa Ê Đê

Đường đến Xẻo Quýt

Bạn đã bao giờ đến Xẻo Quýt chưa? Bạn có thể đi về trong ngày từ Tp.HCM. Đường đi như sau: từ TP.HCM đi theo Quốc lộ 1A qua Trung Lương (vòng xoay Mỹ Tho) (khoảng 70km) rồi đi tiếp QL1A (bên phải) khoảng 50km nữa, cách cầu Mỹ Thuận khoảng 5-7km (chưa đến cầu), bạn sẽ thấy ngã ba An Thới Trung, có bảng chỉ dẫn cụ thể, bạn rẽ phải vào QL30 (đường đến Cao Lãnh). Từ ngã rẽ này bạn đi theo QL30 khoảng 7km sẽ thấy ngã ba ngay bên hông trường học, chỉ đường cho bạn rẽ phải vào Xẻo Quýt, bạn rẽ phải và đi thêm vài km sẽ đến Xẻo Quýt.

Đây là ngã ba, ngay cạnh trường học, có bảng chỉ đường - rẽ phải đi thêm vài km là đến Xẻo Quýt

Đây là ngã ba, ngay cạnh trường học, có bảng chỉ đường - rẽ phải đi thêm vài km là đến Xẻo Quýt

Mùa thu hoạch lúa, bà con nông dân trải lúa ra phơi trên đường, nhiều khi chiếm hết con đường xe chạy.

Mùa thu hoạch lúa, bà con nông dân trải lúa ra phơi trên đường, nhiều khi chiếm hết con đường xe chạy.

Đến Xẻo Quýt không có gì để chơi :), nhưng bạn có thể đi dã ngoại 1 ngày, hiện Xẻo Quýt chưa có chỗ nghỉ qua đêm, trừ khi bạn có mang theo lều và cắm trại qua đêm. Đến Xẻo Quýt bạn có thể tìm hiểu về chiến khu xưa, hòa mình cùng thiên nhiên, “đổi gió” – tránh xa chốn phồn hoa đô thị, ngồi xuồng ba lá đi trong các con kênh rạch nhỏ, rừng tràm, chim chóc…

Sơ đồ Xẻo Quýt

Sơ đồ Xẻo Quýt

Những cây cầu gỗ thế này đầy rẫy ở miền Tây - khi chạy xe qua sẽ nghe 1 dàn âm thanh :)

Những cây cầu gỗ thế này đầy rẫy ở miền Tây - khi chạy xe qua sẽ nghe 1 dàn âm thanh 🙂

Nếu bạn có 02 ngày cuối tuần thì nên đến Xẻo Quýt rồi về Tp. Cao Lãnh (đi theo QL30, từ phía ngã ba rẽ vào Xẻo Quýt đến Cao Lãnh khoảng gần 25km, chạy thêm 1 giờ thôi), buổi tối tại chợ Tp. Cao Lãnh có chợ đêm bán đủ loại thức ăn dân dã miền Tây, có cả các miền khác như bún bò… Đảm bảo bạn thích chợ đêm này.

Đến thăm Tp. Cao Lãnh

Tp. Cao Lãnh là thủ phủ của tỉnh Đồng Tháp, cách Tp.HCM khoảng 150km đi theo QL 1A (120km) và QL30 (30km). Tuy là thành phố nhưng Cao Lãnh vẫn còn mang nhiều nét chân quê, mộc mạc, bình dị – nhưng nét e thẹn đáng yêu của cô thôn nữ vừa mới lớn.
Đến Cao Lãnh, vật giá hãy còn chưa đắt đỏ, tình người hãy còn đậm đà, bạn sẽ cảm thấy thích thú khám phá con người, di tích, văn hóa, ẩm thực nơi đây.

Xe lôi máy, phương tiện chuyên chở công cộng phổ biến ở Miền Tây

Xe lôi máy, phương tiện chuyên chở công cộng phổ biến ở Miền Tây

Những nơi bạn không nên bỏ qua là:
– Chợ đêm ở ngay trung tâm Tp. Cao Lãnh, thưởng thức đủ loại món ăn bình dân, nhiều món ở Tp.HCM không có.
– Lăng cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc (thân sinh của Bác Hồ): đi từ trung tâm, con đường Nguyễn Huệ – cũng là con đường nối QL30 đi ngang qua Tp. Cao Lãnh, đi tiếp khoảng vài km sẽ thấy bên phải là trường học Nguyễn Thị Lựu (dễ nhìn thấy), thì ngay đối diện là Lăng cụ Phó Bảng Nguyễn Sinh Sắc.

Trường Nguyễn Thị Lựu - đối diện Lăng cụ Phó bảng

Trường Nguyễn Thị Lựu - đối diện Lăng cụ Phó bảng

 

Cổng Lăng cụ Phó Bảng - không dễ nhận thấy, nên phải lấy trường học Nguyễn Thị Lựu ở đối diện làm điểm nhận biết

Cổng Lăng cụ Phó Bảng - không dễ nhận thấy, nên phải lấy trường học Nguyễn Thị Lựu ở đối diện làm điểm nhận biết

 

Lăng cụ Phó Bảng - có kiến trúc hình vỏ sò

Lăng cụ Phó Bảng - có kiến trúc hình vỏ sò

 

Cây khế hơn 200 năm tuổi ở ngay bên cạnh Lăng

Cây khế hơn 200 năm tuổi ở ngay bên cạnh Lăng

Đến Cao Lãnh bạn nên thử ăn ở nơi này, các món Tàu là chủ yếu, nhưng ngon, đặc biệt nước tương gia truyền rất ngon:

Quán Hưng Ký - đối diện Bưu điện

Quán Hưng Ký - đối diện Bưu điện

Quán này còn có bán bì dai, 2000 đồng/chiếc (năm 2007), giờ chắc 3000 đồng/chiếc. Rất ngon!

Bì dai, làm từ da heo, thịt heo, đã nấu chín, không như nem - còn sống

Bì dai, làm từ da heo, thịt heo, đã nấu chín, không như nem - còn sống